Tìm kiếm
 
 

Display results as :
 


Rechercher Advanced Search

Latest topics
» HI` HI` co' game hay ma` hok bik post dzo dau post dai dzo day vayPOKEMON DAY
Tue Sep 14, 2010 10:00 pm by afizaex

» Đê cương ôn thi Công Nghệ - HKII
Sat Apr 25, 2009 1:07 pm by Admin

» Winrar - trình giải nén
Sat Apr 11, 2009 8:10 am by Admin

» Đề cương ôn thi HKII - môn Văn
Fri Apr 10, 2009 8:52 pm by Admin

» ten lua nuoc
Sun Mar 08, 2009 12:25 pm by nsonha777

» Tại sao con giai lại gọi con gái là EM
Sat Jan 31, 2009 12:24 pm by ŸuINy

» 1 vai hinh anh ve gay` tet nhaz'
Sun Jan 25, 2009 5:58 pm by Admin

» Bàn chân trên tuyết…
Sat Jan 24, 2009 8:37 pm by nsonha777

» Hoạt động chào mừng xuân Kỷ Sửu của Forum
Fri Jan 23, 2009 11:08 pm by Admin

Affiliates

eragon phần 3 BRISINGR-HỎA KIẾM

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down

eragon phần 3 BRISINGR-HỎA KIẾM

Bài gửi by nsonha777 on Fri Dec 12, 2008 6:30 pm

Free Image Hosting at <a href=www.ImageShack.us" />

QuickPost Quickpost this image to Myspace, Digg, Facebook, and others!
bản TIẾNG VIỆT ở bên dưới các bạn nhé
Brisingr, or, The Seven Promises of Eragon Shadeslayer and Saphira Bjartskular is the third book of the Inheritance Cycle by Christopher Paolini, following the books Eragon and Eldest. It was released on September 20, 2008. The title means "fire" in the fictional Ancient Language of Alagaesia, and it is also the True Name for Fire, which is the first magic Eragon used in the first book. The book sold 550,000 copies on its first day of sale, the most ever for a Random House Children's Book.

OATHS SWORN . . . loyalties tested . . . forces collide.

Following the colossal battle against the Empire's warriors on the Burning Plains, Eragon and his dragon, Saphira, have narrowly escaped with their lives. Still there is more at hand for the Rider and his dragon, as Eragon finds himself bound by a tangle of promises he may not be able to keep.

First is Eragon's oath to his cousin Roran: to help rescue Roran's beloved, Katrina, from King Galbatorix's clutches. But Eragon owes his loyalty to others, too. The Varden are in desperate need of his talents and strength - as are the elves and dwarves. When unrest claims the rebels and danger strikes from every corner, Eragon must make choices - choices that take him across the Empire and beyond, choices that may lead to unimagined sacrifice.

Eragon is the greatest hope to rid the land of tyranny. Can this once-simple farm boy unite the rebel forces and defeat the king?


Được sửa bởi nsonha777 ngày Sat Dec 13, 2008 10:55 pm; sửa lần 2.
avatar
nsonha777
Leader of Study group
Leader of Study group

Nam
Tổng số bài gửi : 152
Age : 24
Đến từ : từ lớp 9a1 , nơi tôi có 1 gia đình thứ 2 nhóm The Rains
Công việc/sở thích : ăn-ngù nghỉ ^^
Registration date : 29/11/2008

Trình độ thành viên
HP:
5/5  (5/5)
Exp:
500/500  (500/500)

Xem lý lịch thành viên http://www.nsonha777.sky.vn

Về Đầu Trang Go down

Re: eragon phần 3 BRISINGR-HỎA KIẾM

Bài gửi by nsonha777 on Fri Dec 12, 2008 6:31 pm

bản tiếng Việt(CÁI NÀY MÌNH DỊCH BẰNG PHẦN MỀM CÓ SƠ SÓT JI THÌ CÁC BẠN BỎ QUA NHÉ !
Brisingr, hay, The Promises của Eragon Bảy Shadeslayer và Saphira Bjartskular là thứ ba, cuốn sách của thừa kế chu trình do Christopher Paolini, sau những cuốn sách Eragon và Eldest. Nó đã được phát hành ngày September 20, 2008. Tiêu đề có nghĩa là "chữa cháy" trong hư cổ Ngôn ngữ của Alagaesia, và nó cũng là True cho Tên, cháy, đó là lần đầu tiên magic Eragon được sử dụng trong cuốn sách đầu tiên. Cuốn sách bán trên 550.000 bản sao của nó ngày đầu tiên của bán hàng, nhất là một ngẫu nhiên bao giờ cho trẻ em của nhà sách.

Thề thề. . . loyalties thử nghiệm. . . collide lực lượng vũ trang.

Colossal sau các trận chiến chống Đế quốc của warriors trên Burning Plains, Eragon và mình rồng, Saphira, có hẹp thoát khỏi với cuộc sống của họ. Vẫn còn có thêm ở tay cho Rider và mình rồng, như Eragon thấy mình bị ràng buộc bởi một lời hứa hẹn của người Mỹ có thể không thể để giữ.

Eragon là lần đầu tiên của mình để oath cousin Roran: để giúp cứu yêu dấu của Roran, Katrina, từ vua Galbatorix's clutches. Nhưng Eragon trước còn thiếu nợ của mình trung thành với những người khác, quá. Trong những tuyệt vọng Varden đang cần tài năng của mình và sức mạnh - như là những elves và dwarves. Khi băn khoăn khiếu nại nghịch và nguy hiểm đình công từ mọi góc, Eragon phải làm cho sự lựa chọn - sự lựa chọn mà người dùng trên toàn Đế quốc và hơn thế nữa, sự lựa chọn mà có thể dẫn đến unimagined hy sinh.

Eragon là hy vọng lớn nhất để rid đất tyranny. Có thể rất đơn giản này một lần nông-boy Rebel đoàn các lực lượng vũ trang và đánh bại vua?


Được sửa bởi nsonha777 ngày Wed Dec 17, 2008 12:52 pm; sửa lần 1.
avatar
nsonha777
Leader of Study group
Leader of Study group

Nam
Tổng số bài gửi : 152
Age : 24
Đến từ : từ lớp 9a1 , nơi tôi có 1 gia đình thứ 2 nhóm The Rains
Công việc/sở thích : ăn-ngù nghỉ ^^
Registration date : 29/11/2008

Trình độ thành viên
HP:
5/5  (5/5)
Exp:
500/500  (500/500)

Xem lý lịch thành viên http://www.nsonha777.sky.vn

Về Đầu Trang Go down

Re: eragon phần 3 BRISINGR-HỎA KIẾM

Bài gửi by nsonha777 on Fri Dec 12, 2008 6:47 pm

Chương I − Tử môn

Eragon nhìn chằm chằm về phía ngọn tháp đá đen sì nơi lũ quái vật đã giết hại cậu Garrow ẩn trốn bên trong.

Anh đang nằm sấp bụng sau gờ một ngọn đồi cát, điểm lơ thơ vài lá cỏ, bụi gai và những khóm xương rồng nhỏ xíu đỏ như hoa hồng. Những nhánh cây mọc từ năm ngoái, giờ khô giòn, xỉa vào tay anh khi anh nhích dần về trước để nhìn rõ hơn ngọn Helgrin, lù lù hiện ra giữa khung cảnh hệt như một con dao găm đen đâm lên từ lòng đất.

Nắng chiều đổ bóng thành những sọc dài và hẹp lên những ngọn đồi thấp và − xa xa phía Tây − rọi sáng mặt hồ Leona,− biến chân trời thành một dải lụa kim tuyến rung rinh.

Từ bên trái, Eragon nghe tiếng thở hổn hển của ông anh họ Roran đang nằm duỗi phía sau anh. Những luồng âm thanh bình thường không thể nghe thấy dường như rõ ràng đến lạ thường trước thính giác đã cường hóa của Eragon, một trong những biến đổi khi anh trải qua Buổi lễ Agaetí Blödhren − Huyết thệ của tộc tiên.

Nhưng giờ anh không bận tâm mấy tới chuyện đó vì đang mải dõi theo một dòng người chầm chậm tiến về chân tháp Helgrin, hình như tới từ Dras−Leona cách đó vài dặm. Một nhóm hai tư người cả đàn ông đàn bà, vận áo thụng bằng da dầy, dẫn đầu đoàn người. Nhóm này di chuyển với nhiều dáng đi rất lạ lùng, họ tập tễnh, lê lết, họ lom khom và bò trườn. Họ đu người bằng nạng gỗ hoặc dùng tay tự đẩy mình tới trước trên những cẳng chân ngắn kỳ cục − những cử động vặn vẹo của đám người này hóa ra là cần thiết bởi Eragon nhận ra tất cả bọn họ ai nấy đều thiếu tay hoặc chân hoặc cả hai. Thủ lĩnh của họ ngồi thẳng trên chiếc cáng do sáu nô lệ người bôi dầu khiêng, một tư thế Eragon cho là thành tích đáng kinh ngạc, nếu biết rằng người này − chẳng thể nói là đàn ông hay đàn bà − chẳng còn gì ngoài thân người và cái đầu, trên đó đội ngay ngắn một chiếc mũ chỏm có trang trí công phu, cao tới gần 3 thước (nd: ≈ 1m).

"Những thầy tế tháp Helgrind" Eragon thì thầm với Roran.

"Chúng dùng pháp thuật được chứ?"

"Có lẽ có. Em không dám thăm dò Helgrind bằng tâm trí cho tới khi chúng đi khỏi, vì nếu có pháp sư, chúng sẽ nhận ra em đang tiếp cận, dù nhẹ nhàng thế nào, và sẽ phát giác sự hiện diện của chúng ta."

Chậm chạp bước đằng sau nhóm thầy tế là hai hàng trai tráng người quấn vải vàng. Mỗi gã mang theo một khung kim loại hình chữ nhật được chia nhỏ bằng mười hai thanh thép nằm ngang có treo nhiều chuông sắt to cỡ củ cải đỏ. Một nửa đám thanh niên rung mạnh khung thép mình cầm khi chân phải bước tới, tạo ra những hợp âm chối tai buồn não nề, trong khi đó nửa còn lại rung khung thép, khi bước chân trái lên, cho những quả lắc đập vào thành chuông, phát ra những tiếng ồn ào thê lương, âm vang khắp các ngọn đồi. Cộng hưởng với tiếng chuông là tiếng đoàn tăng lữ gào khóc, rên rỉ, hú lên trong niềm đam mê điên loạn.

Đi theo đuôi đoàn diễu hành dị hợm đó là hàng dài dân chúng từ Dras−Leona: Quý tộc, thương nhân, nhà buôn, vài viên sĩ quan quân đội cao cấp, và một đám đông tạp pí lù những kẻ kém may mắn hơn như dân lao động, đám ăn mày và bộ binh cấp thấp.

Eragon tự hỏi không biết thành chủ Dras−Leona, Marcus Tábor, có mặt trong đám đông này hay không.

Dừng lại bên gờ đá răm dựng đứng bao quanh Helgrind, nhóm thầy tế tụ tập hai bên một tảng đá màu sắt gỉ có phần mỏm được đánh bóng. Khi cả dòng người đã đứng im như phỗng trước bệ thờ thô sơ đó, sinh vật ngồi trên kiệu bắt đầu chuyển động và tụng lầm rầm, nghe lủng củng chối tai chả kém gì tiếng dàn chuông đang rên xiết. Bài diễn thuyết của tên thầy pháp liên tục bị những con gió làm ngắt quãng, nhưng Eragon bắt được vài đoạn cổ ngữ − bị phát âm sai và biến thái một cách kỳ lạ − đôi chỗ chêm vào từ ngữ của Người lùn và Urgal, tất cả được nối lại bằng chính phương ngữ cổ của Eragon. Những gì nghe được khiến anh rùng mình, bởi nó diễn giải về những điều tốt nhất không ai nên biết, về một nỗi thâm thù hiểm ác đã lên mủ hàng thế kỷ qua trong những hang động tăm tối nhất của trái tim con người trước khi được phép phát triển đến cực thịnh nhờ sự xuất hiện của Kỵ Sĩ, về máu và sự cuồng điên, và về những nghi lễ bẩn thỉu thực hiện dưới một mặt trăng đen.

Khi bài diễn văn vô đạo kết thúc, hai tên thầy tế cấp dưới lao lên trước, nhấc bổng ông chủ − mà cũng có thể là bà chủ − khỏi chiếc kiệu và đặt lên bệ thờ. Tiếp đó, Trưởng Tế truyền xuống một lệnh ngắn gọn. Hai lưỡi thép vung lên, chớp nhoáng như ánh sao. Từ mỗi bên vai tên Trưởng Tế vọt ra một dòng máu, tuôn chảy như suối xuống khuôn ngực bọc da, đọng thành vũng dọc phiến đá cho tới khi tràn xuống bãi sỏi bên dưới.

Thêm hai thầy tế nữa nhảy tới trước hứng lấy dòng chảy đỏ lòm đó vào những cốc rượu, và khi những cốc này đầy tới miệng, chúng được đem chia cho đám giáo chúng để lũ này uống lấy một cách háo hức.

"Agrr!" Roran hạ giọng nói. "Cậu chưa nói với anh là cái lũ buôn thịt du thủ du thực, lũ cuồng tín ngu muội, đầu óc bất bình thường, lũ uống máu người ấy là những kẻ ăn thịt đồng loại."

"Cũng không hẳn. Bọn chúng đâu có ăn thịt."

Khi tất cả những kẻ có mặt đã được thỏa cơn khát máu, các thầy tế học việc có thân phận thấp lại đưa Trưởng Tế trở lại kiệu và băng bó vai cho sinh vật nọ bằng những mảnh vải lanh trắng. Miếng vải tinh khôi nhanh chóng bị những vết máu ướt thấm bẩn.

Thương tích dường như chẳng ảnh hưởng gì tới Trưởng Tế, con người cụt cả tứ chi này xoay lại, hướng về phía đám giáo chúng môi đang đỏ lên như quả việt quất và trịnh trọng cất lời, "Giờ đây các người đã thực sự thành Anh Chị Em với ta sau khi nếm nhựa sống chảy trong huyết quản ta tại nơi đây dưới bóng Helgrind toàn năng. Máu kêu gọi máu, và nếu có khi nào Gia tộc chúng ta cần sự giúp đỡ, hãy làm những gì có thể cho Giáo hội và cho tất cả những ai thừa nhận quyền năng Chúa tể Hãi hùng của chúng ta... Để khẳng định và quả quyết khẳng định lòng trung thành đối với Triumvirate, hãy cùng ta tuyên đọc Cửu Thệ ... Xin Gorm, Ilda, và Fell Angvara chứng giám, chúng con thề nguyện bày tỏ lòng tôn kính ít nhất ba lần mỗi tháng, vào thời khắc trước hoàng hôn, và tự hiến tế thân mình để nguôi đi cơn đói vĩnh cửu của Người − vị Chúa tể Vĩ đại và Khủng khiếp ... Chúng con nguyện tuân theo những lời răn dạy trong cuốn sách của Tosk ... Chúng con thề sẽ luôn mang Bregnir trên thân thể và, để nó không bị mất đi, sẽ vĩnh viễn kiêng mười hai điều cấm kị và tránh chạm tới sợi dây có nhiều nút, (nd: Ở đây ý nói chuỗi tràng hạt) ..."

Một trận gió bất thần nổi lên thổi bạt đi phần còn lại trong danh sách của Trưởng Tế. Tiếp đó Eragon thấy đám người đứng nghe rút ra một con dao cong nhỏ, từng người một, tự cắt vào đầu khuỷu tay rồi cùng nhau nhuốm đỏ án thờ với dòng máu của chúng.

Ít phút sau, cơn gió dữ dịu xuống, Eragon lại có thể nghe được lời Trưởng Tế nói: "...và những gì các ngươi mong mỏi, thèm khát sẽ được ban tặng như phần thưởng cho sự phục tùng. Lễ cầu nguyện đã kết thúc. Tuy nhiên, nếu bất kỳ ai trong số những kẻ đứng đây đủ can đảm để thể hiện lòng tin thực sự sâu sắc, hãy bước ra đi!"

Đám khán giả như cứng người lại, rướn về phía trước, khuôn mặt hân hoan chăm chú; rõ ràng đây là điều mà chúng đang trông đợi nãy giờ.

Yên lặng một lúc lâu, tưởng như chúng sẽ phải thất vọng thì một trong các thầy tu cấp thấp rẽ lối bước ra la lớn "Có tôi!" Gầm rú trong phấn khích, các đồng đạo của hắn bắt đầu khua chuông, thật nhanh và man dại, điên cuồng kích động đám đông nhảy nhót, hò hét điên loạn. Tiếng nhạc dữ dội làm cảm giác kích thích nhá lên trong tim Eragon − trái với cảm giác muốn bệnh trước cảnh hành lễ − đánh thức phần nào thú tính nguyên sơ trong anh.

Xé tan lớp áo thụng vàng, chỉ để lại độc chiếc khố da trên người, gã thanh niên tóc đen nhảy vọt lên bệ thờ. Những giọt hồng ngọc bắn tóe lên hai bên nơi bàn chân gã chạm xuống. Hướng mặt về Helgrind, gã bắt đầu rùng mình và co giật như bị liệt rung, hòa nhịp cùng thanh âm tà ác của những cái chuông sắt. Đầu gã xoay tự do trên cần cổ, mép gã sùi bọt, tay gã múa may như hai con rắn. Mồ hôi túa ra khắp các bắp thịt cho tới khi cả người gã bóng nhẫy lên tựa một bức tượng đồng dưới ráng chiều lịm dần.

Tiếng chuông sớm đi tới mức loạn nhịp, các nốt nhạc đụng nhau chan chát, lúc này gã trai trẻ bỗng chìa tay ra phía sau. Một thầy tế đặt vào tay gã một dụng cụ kỳ quái: thứ vũ khí có một cạnh sắc bén, dài hai thước rưỡi (≈75cm), chuôi dài có dát vảy thép, thanh chắn bảo vệ tay thô sơ và một lưỡi dao to bản, phẳng lì, phần đầu mũi cong nở ra, uốn lượn theo dáng cánh rồng. Nó là thứ công cụ được thiết kế chỉ với một mục đích duy nhất: chém đứt giáp sắt cùng xương thịt dễ dàng như chém bùn.

Gã trẻ tuổi nâng thanh vũ khí lên, kính cẩn nghiêng nó về phía ngọn cao nhất của Helgrind. Rồi gã khuỵu một bên gối, kêu thét một tiếng và vung lưỡi đao, phạt ngang cổ tay trái của mình.

Máu bắn vung lên những tảng đá phía sau án thờ.

Eragon cau mày, ngoảnh mặt đi hướng khác, dù chẳng thể bịt tai trước tiếng thét xé toạc màn trời của gã thanh niên. Tuy đây là điều Eragon đã thấy trong chiến trận, nhưng anh cảm thấy tự nguyện cắt bỏ phần thân thể của mình khi mà trong cuộc sống hàng ngày cũng có thể dễ dàng bị thương tật thì thật là sai trái.

Những lá cỏ cà vào nhau loạt soạt khi Roran trở mình. Anh lầm bầm nguyền rủa điều gì đó, lùng bùng giữa mớ râu ria rậm rì và rồi lại chìm trong im lặng.

Trong khi một thầy tế xem vết thương của gã thanh niên − cầm máu bằng một câu thần chú − một trong các thầy tu cấp dưới thả hai nô lệ khênh kiệu cho Trưởng Tế ra, rồi lại xích chân họ vào một khuyên sắt gắn chìm trong bệ thờ. Tiếp đó bọn chúng lấy từ trong áo thụng ra rất nhiều những gói đồ, xếp thành chồng trên mặt đất, cách xa tầm với của hai nô lệ.

Nghi lễ kết thúc, đám thầy tế và đoàn tùy tùng rời Helgrind, than khóc ỉ ôi và khua chuông suốt quãng đường đi về Dras−Leona. Gã trai cuồng tín, giờ đã cụt một bàn tay, tấp tểnh đi theo sau Trưởng Tế. Một nụ cười mãn nguyện bừng lên trên gương mặt.

CÒN TÍP Twisted Evil
avatar
nsonha777
Leader of Study group
Leader of Study group

Nam
Tổng số bài gửi : 152
Age : 24
Đến từ : từ lớp 9a1 , nơi tôi có 1 gia đình thứ 2 nhóm The Rains
Công việc/sở thích : ăn-ngù nghỉ ^^
Registration date : 29/11/2008

Trình độ thành viên
HP:
5/5  (5/5)
Exp:
500/500  (500/500)

Xem lý lịch thành viên http://www.nsonha777.sky.vn

Về Đầu Trang Go down

Re: eragon phần 3 BRISINGR-HỎA KIẾM

Bài gửi by nsonha777 on Fri Dec 12, 2008 6:59 pm

TÍP TỤC CHAP 1 ĐÊ
"Hừm" Eragon buông tiếng thở phào nhẹ nhõm khi dòng người mất hút sau ngọn đồi phía xa.

"Hừm cái gì?" "Em đã đi qua vùng đất của cả người lùn và thần tiên, nhưng họ cũng chưa từng làm điều gì quái lạ như hành động của những kẻ này, những kẻ được gọi là con người ấy."

"Chúng là lũ quái vật chẳng khác gì bọn Ra'zac." Roran hất hàm về phía Helgrind. "Giờ cậu có thể tìm xem Katrina có trong đó hay không được chưa?"

"Em sẽ thử. Nhưng hãy chuẩn bị tinh thần bỏ chạy nhé."

Nhắm nghiền mắt, Eragon chầm chậm thả lỏng tư tưởng mình, cho nó chạm tới tâm trí từng sinh thể xunh quanh rồi lan rộng dần ra như dòng nước thấm qua khe cát. Anh lướt qua những tổ côn trùng đông nhung nhúc đang hối hả làm việc, lũ thằn lằn và rắn đang ẩn mình giữa lớp đá nóng ấm, những chú chim hót đây đó, và vô số những loài thú nhỏ. Côn trùng cũng như thú vật đều vô cùng tất bật hoạt động, chuẩn bị cho màn đêm đang ập tới, hoặc là rút về tổ ấm của mình hoặc, nếu là loài ăn đêm, thì ngáp dài, co duỗi, khởi động cơ thể cho chuyến đi săn kiếm mồi.

Cũng như những giác quan thông thường, khả năng tiếp xúc tâm linh với các thực thể khác của Eragon sẽ bị giảm đi theo khoảng cách. Khi sóng não thăm dò tới chân tháp Helgrind, anh chỉ còn cảm nhận nổi những sinh vật cỡ lớn, và có khi cũng chỉ thấy rất mơ hồ.

Đầy cảnh giác, anh tiến dần vào, sẵn sàng rút lui ngay tức khắc nếu chạm phải trí óc đối tượng của hai người: Tụi Ra'zac và bố mẹ, cũng đồng thời là "ngựa" của chúng, bọn Lethrblaka khổng lồ. Eragon sẵn sàng hiện thân như thế này bởi không tên Ra'zac nào biết phép thuật, và anh cũng không nghĩ rằng chúng là những kẻ chuyên bẻ gãy tư tưởng − một dạng quân được đào tạo để chiến đấu bằng ngoại cảm nhưng không phải pháp sư. Lũ Ra'zac và Lethrblaka không cần đến mấy chiêu đó bởi chỉ hơi thở của chúng cũng đủ khiến một người to xác nhất phải choáng váng ngất ngư.

Và dù hiểu rõ sẽ mạo hiểm khi hành động thăm dò lén lút có thể bị phát hiện, Eragon, Roran và Saphira buộc phải biết Ra'zac có cầm tù Katrina − hôn thê của Roran − ở Helgrind hay không, bởi câu trả lời sẽ quyết định sứ mạng lần này của họ là giải cứu hay bắt cóc và tra hỏi.

Eragon tìm kiếm thật lâu và kỹ lưỡng. Khi đã hoàn hồn, anh thấy Roran đang nhìn mình với điệu bộ một con sói đói. Cặp mắt xám của anh như bốc cháy với những cảm giác giận dữ, hy vọng và tuyệt vọng lẫn lộn, mãnh liệt tới mức tưởng chừng xúc cảm của anh có thể bùng lên trước và đốt ra tro mọi thứ trong tầm mắt bằng một ngọn lửa dữ dội đến không tưởng, nung chảy cả sỏi đá.

Điều này thì Eragon hiểu.

Bố Katrina, lão hàng thịt Sloan, đã bán đứng Roran cho bọn Ra'zac. Khi không bắt được anh, chúng đã bắt Katrina từ phòng ngủ của Roran và đưa nàng đi khỏi Thung lũng Palancar, để mặc những người dân Carvahall bị giết và bắt làm nô lệ bởi đám lính của Vua Galbatorix. Không thể đuổi theo Katrina, Roran đã − vừa kịp lúc − thuyết phục dân làng rời nhà theo anh đi xuyên rặng núi Spine và rồi xuôi theo bờ biển Alagaësia về phương Nam, tại đây họ gia nhập lực lượng kháng chiến Varden. Những gian truân họ đã trải qua rất nhiều và khủng khiếp. Nhưng rồi, Trái đất tròn, hành trình đó đã đưa Roran tái hợp với Eragon, người biết vị trí hang ổ của lũ Ra'zac và hứa giúp giải thoát Katrina.

Roran đã làm được tất cả những điều đó, như sau này anh giải thích, chỉ vì tình yêu đam mê đã đẩy anh tới ngưỡng cực hạn mà những người khác sợ hãi hoặc lẩn tránh, và nhờ đó khiến kẻ thù của anh thất bại.

Một cảm giác hăng hái tương tự giờ đang cháy lên trong Eragon.

Anh có thể nhảy vào nguy nan mà không chút bận lòng về an toàn của bản thân nếu như người anh yêu mến gặp hiểm cảnh. Anh yêu quý Roran như anh ruột mình, và vì Roran sắp cưới Katrina, Eragon đã xem cô như người một nhà. Tình cảm này càng trở nên quan trọng hơn bởi Roran với Eragon giờ đây là hai kẻ cuối cùng còn lại trong gia đình. Eragon đã chối bỏ mọi quan hệ máu mủ với người anh ruột của mình, Murtagh, và người thân duy nhất của hai người ngoài bản thân họ, giờ chỉ có Katrina.

Tình cảm gia đình cao quý không phải là động lực duy nhất gắn kết bộ đôi. Còn một mục đích khác ám ảnh cả hai: Báo thù! Dù lên kế hoạch để cứu Katrina khỏi bàn tay bọn Ra'zac, hai chiến binh − người thường cũng như Kỵ Sĩ Rồng − đều rắp tâm tiêu diệt lũ tay sai quái dị của Vua Galbatorix vì đã tra tấn và sát hại Garrow, người cha của Roran và cũng đã từng như cha của Eragon.

Tin tức Eragon thu lượm được cũng quan trọng với anh như với Roran vậy.

"Em nghĩ là em cảm nhận được chị ấy," anh nói. "Rất khó chắc chắn, bởi vì chúng ta ở quá xa Helgrind và em cũng chưa từng tiếp xúc với tâm trí của chị ấy trước đây, nhưng em nghĩ là chị đang ở trong ngọn tháp bỏ hoang kia, bị giấu đâu đó gần tầng mái."

"Cô ấy có ốm không? Có bị thương không? Khốn nạn, Eragon, đừng giấu anh: chúng có hại nàng không?"

"Hiện giờ chị ấy không bị đau. Cụ thể hơn nữa thì em chịu không nói được, vì nó đòi hỏi em phải vận hết sức chỉ để làm rõ hơn tâm trạng của chị ấy; và em cũng không thể bắt liên lạc được." Tuy nhiên, Eragon cố giấu đi rằng, anh còn phát hiện ra người thứ hai ở đó, là ai thì vẫn còn là nghi vấn và sự có mặt của kẻ này, nếu quả có thật, khiến anh vô cùng lo lắng. "Nhưng em tìm mãi không ra bọn Ra'zac hay Lethrblaka. Kể cả em có lỡ bỏ sót tụi Ra'zac thì lũ quái bố mẹ quá to lớn, sinh lực chúng hẳn phải cháy sáng như ngàn ngọn đèn lồng, thậm chí ngang với Saphira. Ngoài Katrina và vài ba đốm sáng mờ nhạt khác, Helgrind chỉ toàn một màn đen, đen kịt."

Roran cau mày, siết chặt nắm đấm, nhìn trừng trừng về ngọn núi đá đang nhạt nhòa dần trong bóng hoàng hôn tím bầm bao bọc lấy nó. Rồi anh nói với giọng trầm, nhàn nhạt như đang nói với chính mình, "Dù cậu nói đúng hay sai thì cũng chả khác gì."

"Sao vậy?"

"Tối nay chúng ta sẽ không dám tấn công; đêm tối là khi bọn Ra'zac mạnh nhất, và nếu chúng ở gần đây, sẽ thật ngu xuẩn khi đánh nhau với chúng trong điều kiện bất lợi như vậy. Đồng ý chứ?"

"Đúng thế."

"Vậy thì chúng ta sẽ đợi đến bình mình." Roran chỉ về phía hai nô lệ xích tại bàn thờ đẫm máu. "Nếu đến lúc đó, những kẻ khốn khổ đáng thương kia không còn, chúng ta sẽ biết Ra'zac đang ở đây và có thể tiếp tục như đã định. Bằng không, hãy nguyền rủa bất hạnh đã để chúng thoát khỏi tay chúng ta, rồi giải phóng các nô lệ, cứu Katrina và bay về Varden trước khi Murtagh kịp tóm chúng ta. Dù thế nào, anh cũng nghi ngờ bọn Ra'zac có thể bỏ mặc Katrina lâu, bởi Galbatorix muốn nàng còn sống để lợi dụng chống lại anh."

Eragon gật đầu. Anh muốn phóng thích các nô lệ ngay, nhưng làm vậy sẽ đánh động kẻ thù. Hoặc giả, nếu Ra'zac tới lấy bữa tối, anh và Saphira cũng chẳng thể can thiệp trước khi hai nô lệ được đưa khỏi đây. Một trận chiến ngoài trời giữa rồng và những sinh vật bự cỡ Lethrblaka sẽ thu hút chú ý của mọi người, già, trẻ, lớn, bé từ hàng dặm quanh đây. Và Eragon không nghĩ là anh, Saphira hay Roran có cơ sống sót nếu Galbatorix biết họ đang đơn độc trong vương quốc của hắn.

Anh ngoảnh sang hướng khác, rời mắt khỏi hai kẻ bị xích. Hy vọng là bọn Ra'zac đang ở bờ bên kia của Alagaësia hoặc, ít nhất là, tối nay chúng không đói; không thì họ gặp rắc rối lớn rồi.

Không nói cũng hiểu, Eragon và Roran cùng trườn ngược xuống khỏi ngọn đồi thấp nơi họ nấp sau nãy giờ. Tới chân đồi, họ nhổm dậy sang tư thế lom khom, xoay người và vẫn cúi gập như vậy, chạy giữa hai dãy đồi. Khe đất trũng nông choèn sâu dần xuống, thành một con mương hẹp, viền bằng những phiến đất sét vụn nát.

Vừa né những cây bách xù mọc chìa ra lởm chởm trong lòng mương, Eragon vừa ngước lên trên, qua những tán lá kim, Eragon nhìn thấy những chòm sao sớm điểm trên nền trời nhung huyền. Nhìn chúng sắc lạnh như những mảnh băng sáng lóe. Rồi anh tập trung vào duy trì nhịp bước, cùng Roran chạy khoan thai về hướng Nam nơi họ cắm trại.
avatar
nsonha777
Leader of Study group
Leader of Study group

Nam
Tổng số bài gửi : 152
Age : 24
Đến từ : từ lớp 9a1 , nơi tôi có 1 gia đình thứ 2 nhóm The Rains
Công việc/sở thích : ăn-ngù nghỉ ^^
Registration date : 29/11/2008

Trình độ thành viên
HP:
5/5  (5/5)
Exp:
500/500  (500/500)

Xem lý lịch thành viên http://www.nsonha777.sky.vn

Về Đầu Trang Go down

Re: eragon phần 3 BRISINGR-HỎA KIẾM

Bài gửi by nsonha777 on Fri Dec 12, 2008 7:02 pm

Chương II − Bên ngọn lửa trại

Đống than củi sát mặt đất bập bùng như trái tim một quái thú khổng lồ đang đập. Thi thoảng, một vệt lửa vàng sáng lòe lên, chạy dọc theo mặt gỗ trước khi biến mất trong một kẽ nứt cháy sáng trắng.

Đám lửa Eragon và Roran đốt lên đang thoi thóp tàn, tỏa ánh sáng đỏ nhờ nhờ lên khu vực quanh đó, soi tỏ một con đường đất sỏi, vài bụi cây xám tro, ẩn hiện bóng một cây bách xù to lớn đằng xa, và rồi tối đen.

Eragon ngồi duỗi chân trần về phía đống than hồng như ngọc − tận hưởng sự ấm áp − lưng tựa vào lớp vảy gồ gề nơi chân trước trái bự chảng của Saphira. Phía đối diện, Roran ngồi vắt vẻo trên một gốc cây cổ thụ có lớp vỏ, trải bao nắng gió, đã cứng như sắt. Mỗi lần anh đổi tư thế là một lần gốc cây kêu ken két lạnh người khiến Eragon muốn bịt tai lại.

Lúc này đây, sự yên tĩnh thống trị nơi lòng chảo. Thậm chí cả than cũng âm ỉ cháy trong im lặng; Roran đã thu nhặt toàn những cành cây chết khô từ lâu, không còn độ ẩm để tránh khói bốc lên có thể bị kẻ thù nhìn thấy.

Eragon vừa mới thống kê lại những sự việc trong ngày cho Saphira. Thường thì anh chẳng phải kể lại mình đã làm gì, bởi lẽ mọi suy nghĩ, tình cảm, và những cảm nhận khác có thể chảy giữa hai người một cách dễ dàng như nước chảy từ bên này sang bên kia hồ. Nhưng lần này thì cần, vì Eragon đã cẩn thận đóng chặt suy nghĩ của mình trong suốt chuyến đi thăm dò, ngoại trừ lúc xuất thần đột nhập vào hang ổ Ra'zac.

Khi cuộc nói chuyện đã ngắt quãng được lúc lâu, Saphira ngáp dài, nhe hai hàng răng đáng sợ của cô rồng. Chúng có thể độc ác và nham hiểm, nhưng em rất ấn tượng cách bọn Ra'zac yểm bùa con mồi của chúng, khiến họ muốn bị ăn thịt. Làm vậy thì chúng quả những thợ săn có đẳng cấp... Có lẽ lúc nào em phải thử mới được.

Nhưng không, Eragon cảm thấy miễn cưỡng phải nói thêm, phải với con người. Hãy thử với cừu ấy.

Con người, con cừu: đối với một con rồng thì có gì khác biệt cơ chứ? Rồi cô nàng cười khùng khục trong cổ nghe như sấm nổ đì đùng.

Nghiêng người về trước để không đè nặng lên lớp vảy sắc cạnh của Saphira nữa, Eragon nhặt cây trượng bằng gỗ táo để bên cạnh. Anh lăn lăn nó trong lòng bàn tay, trầm trồ nhìn ánh sáng chơi đùa trên mớ rễ cây láng bóng ở đầu gậy và phần đuôi gậy bịt sắt, gắn gai nhọn đầy vết trầy xước.

Roran đã nhét cây gậy này vào tay anh khi họ rời Varden trên Bình Nguyên Khói Lửa, nói "Này, cầm lấy. Fisk đã làm cho anh cái này sau khi bọn Ra'zac cắn bả vai anh. Anh biết là cậu đã mất kiếm của mình, và anh nghĩ cậu cần nó... Nếu cậu định kiếm một thanh gươm khác thì cũng tốt thôi, nhưng anh đã nghiệm rằng không có quá nhiều trận chiến mà lại không thắng được với vài cú quật bằng một cây gậy cứng chắc." Nhớ tới cây trượng mà ông Brom luôn mang theo mình, Eragon quyết định không dùng kiếm mới mà thay bằng cây gậy dài, làm từ gỗ táo gai này. Sau khi mất đi Zar'roc, anh cảm thấy không thiết bất kỳ thanh kiếm yếu hơn nào cả. Đêm đó, anh đã gia cố cả cây gậy gỗ táo gai lẫn cán búa của Roran bằng vài câu thần chú giúp chúng không thể gẫy trừ khi chịu những áp lực nặng nề nhất.

Tự nhiên, một loạt ký ức hiện về xâm chiếm Eragon: Nền trời tang tóc màu đỏ cam xoáy quanh anh khi Saphira lao vút xuống truy đuổi gã rồng đỏ và Kỵ Sĩ cưỡi hắn. Gió hú bên tai anh... Ngón tay anh tê dại sau những chấn động kiếm đọ kiếm khi đấu tay đôi với gã Kỵ Sĩ đó trên mặt đất... Chém bay mũ trụ đối thủ giữa trận chiến để rồi nhận ra đó từng là chiến hữu−bạn đường của anh, Murtag, người anh tưởng đã chết... Vẻ khinh khỉnh hiện ra trên mặt Murtaghkhi hắn tước lấy Zar'roc từ tay Eragon, khẳng định thanh kiếm thuộc sở hữu của mình − anh trai của Eragon...

Eragon chớp mắt, cảm thấy lạc hướng khi âm thanh và cơn cuồng nộ của cuộc chiến nhạt nhòa dần và mùi thơm dễ chịu của gỗ bách xù thế chỗ mùi máu tanh. Anh lùa lưỡi lên hàm răng trên, cố xóa bỏ cảm giác đắng nghét đầy mồm.

Murtagh

Chỉ cái tên đó thôi cũng sinh ra cả mớ bòng bong cảm xúc lẫn lộn trong Eragon. Một mặt, anh quý Murtagh. Murtagh từng cứu Eragon và Saphira khỏi lũ Ra'zac trong lần đầu viếng thăm xui xẻo của họ tới Dras−Leona; liều mạng giải thoát Eragon khỏi Gil'ead; hành động đầy hào hùng trong Trận chiến Farthen Dûr; và, bất chấp những dày vò chắc chắn phải chịu, vẫn chọn cách hiểu sai ý của Galbatorix để thả Eragon và Saphira sau Trận đánh trên Bình Nguyên Khói Lửa thay vì bắt sống họ. Không phải lỗi của Murtagh mà anh bị Cặp Song sinh bắt cóc; chú rồng đỏ Thorn đã nở vì anh; cũng không vì anh mà Galbatorix đã tìm ra tên thật của họ, từ đó đã buộc cả hai, Murtagh và Thorn, phải thề trung thành với hắn bằng cổ ngữ.

Không thể trách cứ Murtagh điều gì. Anh ta cũng chỉ là nạn nhân của số phận, và đã luôn là như thế kể từ ngày anh ra đời.

Và dù vậy... dù Murtagh có thể miễn cưỡng phục vụ Galbatorix, và anh có thể ghê tởm những tội ác tàn bạo mà Nhà Vua bắt anh phải thực hiện, nhưng phần nào trong anh có vẻ say mê khi vận dụng sức mạnh mới của mình.
avatar
nsonha777
Leader of Study group
Leader of Study group

Nam
Tổng số bài gửi : 152
Age : 24
Đến từ : từ lớp 9a1 , nơi tôi có 1 gia đình thứ 2 nhóm The Rains
Công việc/sở thích : ăn-ngù nghỉ ^^
Registration date : 29/11/2008

Trình độ thành viên
HP:
5/5  (5/5)
Exp:
500/500  (500/500)

Xem lý lịch thành viên http://www.nsonha777.sky.vn

Về Đầu Trang Go down

Re: eragon phần 3 BRISINGR-HỎA KIẾM

Bài gửi by nsonha777 on Fri Dec 12, 2008 7:04 pm

TIẾP TỤC CHƯƠNG 2
Khi Varden chạm trán với quân Triều đình trên Cánh Đồng Cháy, Murtagh đã chọn ra vị vua tộc lùn, Hrothgar, và sát hại ông, mặc dù Galbatorix không ra lệnh Murtagh làm vậy. Anh ta đã thả Eragon và Saphira đi, đúng thế, nhưng chỉ sau khi đã đánh bại họ trong một cuộc đọ sức bạo liệt và nghe Eragon van nài thả tự do.

Và Murtagh cũng tỏ ra quá khoái trá trước nỗi thống khổ anh ta "ban" cho Eragon bằng cách tiết lộ họ cùng là con trai của Morzan − kẻ đầu tiên và cuối cùng trong nhóm mười ba Kỵ Sĩ Phản tặc Forsworn − những kẻ đã phản bội đồng bào để đi theo Galbatorix.

Giờ đây, bốn ngày sau cuộc chiến, một kiến giải khác đến với Eragon: Có lẽ điều Murtagh thấy thích thú đó là được thấy kẻ khác phải chịu chung gánh nặng khủng khiếp mà anh ta đã phải mang cả đời.

Dù điều đó đúng hay không, Eragon ngờ rằng Murtagh đã nhận lấy vai trò mới của mình với cùng lý do mà một con chó bị đánh vô cớ quá nhiều sẽ có ngày quay lại cắn chủ. Murtagh đã bị đánh và bị đánh nhiều, giờ là lúc anh ta quay lại tấn công cái thế giới đã cho anh ta nhận quá ít lòng tốt.

Nhưng dù cái thiện có thể vẫn le lói trong lồng ngực Murtagh, anh ta và Eragon đã bị số phận an bài trở thành hai đối thủ truyền kiếp, vì lời thề bằng cổ ngữ của Murtagh trói buộc anh với Galbatorix bằng thứ xiềng xích sẽ vĩnh viễn tồn tại, không cách nào tháo bỏ.

Giá như anh ta đừng đi với Ajihad săn Urgal dưới lòng Farthen Dûr. Hoặc giá mà em chỉ nhanh hơn chút xíu nữa, Cặp Song sinh đã... −Eragon à, Saphira nói.

Eragon gật đầu, lòng thấy biết ơn vì cô nàng đã xen vào. Anh đã cố hết sức tránh không nghĩ về Murtagh hay chuyện họ cùng chung cha mẹ, song những suy nghĩ ấy cứ luôn rình rập anh vào lúc bất ngờ nhất.

Hít thở thật chậm cho đầu óc tỉnh táo, Eragon cố gắng dồn tâm trí trở lại với thực tại nhưng không thể.

Buổi sáng sau trận chiến lớn trên Bình Nguyên Khói Lửa − khi Varden đang bận tập hợp lực lượng, chuẩn bị dẫn quân đuổi theo quân triều đình đã rút về thượng nguồn Sông Jiet cách đó chục dặm − Eragon đã tới gặp Nasuada và Arya, giải thích tình thế khó khăn của Roran, và mong họ cho phép đi giúp anh họ mình. Nhưng không được. Cả hai cô gái đều kịch liệt phản đối điều mà Nasuada mô tả là "một kế hoạch đầy khinh suất, sẽ gây ra hậu quả thảm khốc cho hết thảy dân chúng Alagaësia nếu như thất bại"

Cuộc tranh luận dữ dội cứ thế kéo dài mãi, cuối cùng bị Saphira chặn lại bằng một tiếng gầm rung chuyển cả vách lều chỉ huy. Rồi cô nàng nói, Tôi mệt và điếc tai lắm rồi, Eragon diễn giải bản thân quá tệ. Chúng ta có nhiều việc đáng để làm hơn là đứng đây cãi cọ, làu nhàu như mấy mụ quạ già, đúng không? ... Tốt, giờ nghe tôi nói đây.

Ngẫm lại, Eragon thấy thật khó để tranh cãi với loài rồng.

Chi tiết lý lẽ của Saphira thì phức tạp, nhưng kết cấu trọng tâm được trình bày rõ ràng dễ hiểu. Saphira ủng hộ Eragon bởi vì cô hiểu nhiệm vụ đưa ra lần này quan trọng thế nào với anh, Eragon thì lại ủng hộ Roran vì tình yêu và tình cảm gia đình, và bởi vì anh biết Roran sẽ đuổi theo Katrina dù có anh giúp hay không, và anh họ anh sẽ không thể nào một mình đánh bại lũ Ra'zac. Ngoài ra, chừng nào Triều đình còn nắm giữ được Katrina, Roran − rồi thông qua anh ta, đến Eragon − sẽ dễ bị Galbatorix khống chế. Nếu hắn − kẻ soán ngôi − đe dọa giết Katrina, Roran sẽ không cách nào khác là phải cam chịu để hắn điều khiển.

Do vậy, tốt nhất là hãy chặn kẻ hở trong phòng thủ này của họ trước khi kẻ thù tận dụng nó.

Nói về thời điểm, đây là lúc thích hợp nhất. Cả Galbatorix và Ra'zac sẽ không lường tới một cuộc tấn công ngay giữa Vương quốc của chúng khi mà Varden còn đang bận đánh nhau với quân Galbatorix gần biên giới Surda. Đã có người thấy Murtagh và Thorn bay về Urû'baen − rõ ràng là để nhận sự trừng phạt − và Nasuada cùng Arya đồng tình với Eragon rằng hai kẻ đó sẽ có thể đi tiếp về hướng Bắc để đấu với Nữ Hoàng Islanzadí và đội quân bà chỉ huy một khi tộc tiên lộ diện, mở đợt tấn công đầu tiên. Và nếu có thể, sẽ rất có lợi nếu triệt hạ được Ra'zac trước khi chúng reo rắc nỗi kinh sợ, làm nhụt nhuệ khí các chiến binh Varden.

Tiếp đó Saphira lại chỉ ra, xét về phương diện đối nhân xử thế, nếu Nasuada dùng quyền lực chủ nhân với Eragon mà ngăn anh tham gia lần đột kích này, mối quan hệ giữa họ sẽ bị hủy hoại trong hiềm khích và bất đồng, có thể làm hỏng cả đại nghiệp của Varden. Tuy nhiên, Saphira nói, lựa chọn là của các vị. Cứ giữ Eragon ở lại nếu muốn. Nhưng, cam kết là của Eragon chứ không phải tôi, và tôi, cá nhân tôi, đã quyết định theo giúp Roran. Có vẻ đây là một chuyến phiêu lưu thú vị.

Một nụ cười phớt nhẹ trên môi Eragon khi anh hình dung lại tình huống khi đó.

Trọng lượng lời tuyên bố của Saphira cộng thêm sức nặng của lập luận vững vàng đã thuyết phục được Nasuada và Arya đồng ý, dẫu vẫn còn miễn cưỡng.

Sau cùng, Nasuada nói, "Chúng tôi tin tưởng nhận định của hai người trong việc này, Eragon, Saphira. Vì lợi ích của hai bạn và của tất cả chúng ta, tôi hy vọng chuyến đi này được thuận lợi." Ngữ điệu của cô khiến Eragon không hiểu đây là lời chúc phúc chân thành hay ẩn chứa ý đe dọa.

Eragon đã dành trọn thời gian còn lại trong ngày thu thập lương thảo, nghiên cứu bản đồ Vương quốc cùng Saphira, và niệm những thần chú anh thấy cần, ví như thần chú ngăn không cho Galbatorix hay tai sai của hắn dùng phép bói ra Roran.

Sáng hôm sau, Eragon và Roran treo lên lưng Saphira, và họ cất cánh, bay lên quá những đám mây da cam bao trùm Bình Nguyên Khói Lửa và bay chếch về hướng Bắc. Họ bay không ngừng tới tận khi mặt trời đã đi ngang hết vòm trời, tắt lịm sau chân trời và rồi bùng cháy trở lại, rực lên sắc đỏ vàng.

Chặng đầu chuyến đi đưa họ tới rìa Vương quốc, nơi rất ít người sinh sống. Từ đó họ rẽ sang hướng Tây, hướng về Dras−Leona và Helgrind. Cũng từ đó, họ chỉ bay ban đêm để tránh bị trông thấy bởi người dân những ngôi làng nhỏ nằm rải trên vùng đồng cỏ trải dài giữa họ và đích tới.

Eragon và Roran phải bọc mình trong áo choàng và lông thú và găng len và mũ nỉ, bởi Saphira chọn cách bay cao hơn hầu hết những đỉnh núi tuyết phủ − nơi không khí loãng và khô và đâm vào phổi họ − để cho dù là một nông dân đang chữa bệnh cho con bê trên cánh đồng hay một lính canh tinh mắt đang đi tuần, nếu tình cờ ngước lên khi cô rồng bay qua, trông Saphira sẽ chẳng to hơn một con đại bàng.

Đi qua bất cứ đâu, Eragon cũng trông thấy những bằng chứng của cuộc chiến tranh đang nổi lên: các trại lính, những chiếc xe quân lương tập trung thành đám trong đêm, và từng dãy đàn ông bị xích cổ, dẫn ra khỏi nhà, đi chiến đấu cho Galbatorix. Lượng tài nguyên chiến tranh đang triển khai để đối phó với Varden quả thực khiến người ta nản chí.

Gần hết đêm thứ hai, Helgrind đã xuất hiện từ xa: một khối những cột đá dăm, trông mờ ảo và hiểm ác trong ánh sáng nhợt nhạt trước bình mình. Saphira đã đáp xuống cái hố nơi họ đang ngồi bây giờ, và họ ngủ hầu như suốt ngày hôm qua trước khi tiến hành do thám.

Một đám bụi hồng cuộn trào lên như giếng phun, xoáy tròn khi Roran vứt một cành cây lên trên đống than đang vụn ra. Anh bắt gặp cái nhìn của Eragon và nhún vai. "Lạnh quá,"

Trước khi Eragon kịp trả lời, anh thoáng nghe tiếng kim khí cọ vào nhau như thể ai đó đang rút kiếm.

Anh không nghĩ; mà lao người về hướng đối diện, lộn một vòng, nâng cây gậy gỗ táo, sẵn sàng đỡ cú đánh sắp giáng xuống. Roran cũng nhanh không kém là bao. Anh chộp lấy khiên trên mặt đất, trượt xuống khỏi gốc cây anh đang ngồi, và rút cây búa buộc trên đai lưng, tất cả diễn ra chỉ trong vòng vài giây.
Họ đứng yên, chờ đợi cuộc tấn công.
avatar
nsonha777
Leader of Study group
Leader of Study group

Nam
Tổng số bài gửi : 152
Age : 24
Đến từ : từ lớp 9a1 , nơi tôi có 1 gia đình thứ 2 nhóm The Rains
Công việc/sở thích : ăn-ngù nghỉ ^^
Registration date : 29/11/2008

Trình độ thành viên
HP:
5/5  (5/5)
Exp:
500/500  (500/500)

Xem lý lịch thành viên http://www.nsonha777.sky.vn

Về Đầu Trang Go down

Re: eragon phần 3 BRISINGR-HỎA KIẾM

Bài gửi by nsonha777 on Fri Dec 12, 2008 7:09 pm

CHAP 3 ĐÂY
Còn mười lăm phút nữa là rạng sáng, Eragon ngồi thẳng dậy. Nó bật ngón tay tách tách hai lần để đánh thức Roran, sau đó vớ lấy cái chăn và cuộn thành một bó chặt. Nhảy xuống đất, Roran cũng làm như vậy đối với đống chăn nệm của mình.

Họ nhìn nhau và run lên vì phấn khích.

- Nếu anh chết... Roran nói. - Em sẽ trông nom Katrina chứ?

- Em hứa.

- Nói với cô ấy là anh đi vào trận chiến với niềm hạnh phúc trong tim và trên môi thầm gọi tên cô ấy.

Eragon lẩm bẩm rất nhanh bằng cổ ngữ. Nó cảm thấy gần như không bị mất đi chút sức mạnh nào. - Được rồi. Chú ngữ này sẽ lọc không khí trước mặt chúng ta và bảo vệ chúng ta trước những hơi thở gây tê liệt của bọn Ra'zac.

Eragon lấy từ trong túi ra bộ áo giáp và gấp bao vải bố dùng để đựng áo giáp. Máu trong trận đấu trên Cánh Đồng Cháy vẫn còn dính trên tấm áo giáp đã từng có thời sáng loáng. Máu khô đọng lại, mồ hôi và thiếu chăm sóc đã để lại những vết gỉ sắt dọc theo đai áo. Tuy vậy, bộ giáp không hề có vết xước vì Eragon đã sửa nó trước khi lên đường đến đế quốc.

Eragon khoác lên mình chiếc áo có thân sau bằng da và nhăn mũi khi ngửi thấy mùi hôi và sự tuyệt vọng tỏa ra từ đó. Sau đó, nó đeo băng bảo vệ cổ tay và giáp che ống quyển. Nó đặt lên trên đầu một miếng lót bảo hộ, tiếp theo là mũ chụp che tai và ngoài cùng là mũ sắt phòng hộ. Eragon đã đánh mất mũ phòng hộ cũ của mình - cái mũ nó đội trong trận chiến tại Farthen Dur được người lùn khắc dấu hiệu Durgrimst Ingeitum và cả khiên trong trận đấu tay đôi giữa Saphira và Thorn. Eragon đeo thêm giáp bảo hộ tay.

Roran cũng ăn mặc tương tự chỉ khác là anh mang thêm khiên gỗ. Một dải đai sắt bao quanh mép khiên giúp chặn và giữ lại kiếm của kẻ thù. Eragon không đeo khiên bên tay trái, cầm kiếm cả hai tay dễ dàng hơn với nó.

Chéo qua vai, nó đeo lủng lẳng bao cung tên được nữ hoàng Islanzadí ban tặng. Ngoài hai mươi mũi tên bằng gỗ sồi có cắm lông thiên nga, bao cung, còn có cây cung cẩn bạc mà nữ hoàng đã ca hát để cây cung mọc ra từ một cây thủy tùng . Dây cung đã căng và sẵn sàng để sử dụng.

Saphira giẫm lên đám đất dưới móng vuốt. "Chúng ta đi thôi".

Để lại túi và đồ đạc trên cành một cây bách xù , Eragon và Roran trèo lên lưng Saphira. Họ không mất thời gian đeo yên cương cho Saphira vì nó đã đeo yên suốt đêm. Vải da ấm lên làm Eragon thấy nóng phía dưới cơ thể. Nó nắm lấy mấy cái gai trên cổ ở đằng trước để giữ thăng bằng khi phải đổi hướng đột ngột. Trong khi đó, Roran vòng một tay ôm cứng eo Eragon, tay kia giữ búa.

Một phiến đá vỡ ra dưới sức nặng của Saphira khi cô ả chúi thấp xuống, làm một đường cua chóng mặt và nhảy lên rìa của một khe sâu. Cô nàng lấy lại thăng bằng rồi tiếp tục sải đôi cánh rộng. Những màng mỏng ở cánh rung lên khi cô nàng vỗ cánh, bay về phía bầu trời. Nhìn dọc, trông chúng như hai cánh buồm màu lam mờ mờ.

- Đừng ôm chặt quá. Eragon lầm bầm.

- Xin lỗi. Roran nói. Anh ta lỏng tay ra.
avatar
nsonha777
Leader of Study group
Leader of Study group

Nam
Tổng số bài gửi : 152
Age : 24
Đến từ : từ lớp 9a1 , nơi tôi có 1 gia đình thứ 2 nhóm The Rains
Công việc/sở thích : ăn-ngù nghỉ ^^
Registration date : 29/11/2008

Trình độ thành viên
HP:
5/5  (5/5)
Exp:
500/500  (500/500)

Xem lý lịch thành viên http://www.nsonha777.sky.vn

Về Đầu Trang Go down

Re: eragon phần 3 BRISINGR-HỎA KIẾM

Bài gửi by nsonha777 on Fri Dec 12, 2008 7:13 pm

tiếp tục chap 3
Cả hai không thể trao đổi thêm nữa vì Saphira đã bay cao hơn. Khi lên đến đỉnh tháp, cô nàng đập mạnh cánh xuống, tạo ra một tiếng gió rít mạnh, đưa cả ba lên cao hơn nữa. Với mỗi lần đập cánh, họ càng đến gần những đám mây mỏng nhẹ.

Khi Saphira tạo một góc bay hướng đến Helgrind, Eragon liếc nhìn về phía bên trái và phát hiện ra cậu có thể nhìn thấy vạt cỏ rất rộng hai bên bờ hồ Leona từ khoàng cách xa vài dặm. Một lớp sương dày màu xám ma quái trong ánh sáng trước lúc rạng đông bốc lên từ mặt nước trông như ngọn lửa của phù thủy cháy trên bề mặt chất lỏng.

Dù đã cố gắng nhìn bằng đôi mắt tinh như chim ưng, Eragon vẫn không thể trông thấy bờ bên kia của hồ cũng như phần hồ phía nam tiếp giáp với rặng Spine và nó cảm thấy rất tiếc. Từ rất lâu rồi, nó chưa được nhìn lại rặng núi của thời thơ ấu.

Ở phía bắc là thành phố Dras Leona, một khối kiến trúc to lớn đứng sừng sững như một bức tường ngăn chặn sự xâm nhập của lớp sương mù đã áp sát vào sườn phía tây của nó. Tòa nhà duy nhất Eragon nhận ra là giáo đường - nơi bọn Ra'zac đã tấn công nó. Những chóp nhọn của tòa giáo đường vươn cao hơn hẳn những tòa nhà khác trong thành phố, trông như những mũi giáo.

Và ở nơi nào đó, dưới lớp đất, là những dấu vết còn lại của đống lửa nơi bọn Ra'zac đã tàn sát ông già Brom. Eragon cho phép tất cả những nỗi căm giận và đau xót của ngày hôm đó, cũng như nỗi đau khi chú Garrow bị giết hại, trang trại bị phá hủy dâng cao và tạo cho nó lòng dũng cảm cũng như khát vọng được đối mặt với bọn Ra'zac trong trận chiến.

"Eragon." Saphira nói. "Hôm nay chúng ta không cần bảo vệ tâm trí và giữ bí mật những suy nghĩ của chúng ta phải không?"

"Không cần, trừ khi có một pháp sư khác xuất hiện".

Một luồng ánh sáng màu hoàng kim lóe lên khi mặt trời xuất hiện trên đường chân trời. Chỉ trong khoảnh khắc, một dải quang phổ đủ màu sắc xuất hiện làm sống động thế giới màu xám trước đây. Sương mù biến thành màu sữa, nước chuyển màu xanh thẫm, bức tường trát đất bao quanh trung tâm Dras Leona lộ ra một màu vàng bẩn thỉu, cây cỏ khoác lên mình muôn sắc xanh, và đất đai mang màu đỏ hay cam. Tuy nhiên, Helgrind vẫn giữ màu sắc muôn thuở của nó - hắc ám.

Rặng núi đá trông ngày càng to lớn hơn khi họ bay tới gần. Dù nhìn từ trên cao, trông nó khá đáng sợ.

Hạ thấp xuống trung tâm của Helgrind, Saphira nghiêng hẳn về bên trái, Eragon và Roran lẽ ra đã rơi xuống nếu trước đó họ không quấn chân vào yên rồng. Sau đó, cô nàng lượn quanh tế đài bên sườn núi và bàn thờ nơi các tư tế của Helgrind cử hành các nghi thức của họ. Trên đường lượn của cô nàng, mũ giáp sắt của Eragon hứng một luồng gió và rít lên một tiếng tu huýt suýt làm điếc tai nó.

- Cái gì? Roran gào lên. Anh ta không nhìn thấy được phía đằng trước.

- Các nô lệ đã đi rồi.

Một trọng lực lớn chèn lên Eragon khi Saphira đổi hướng không hạ xuống nữa mà bay vút lên trên đỉnh Helgrind theo một đường zích zắc để tìm kiếm nơi trú ẩn của bọn Ra'zac.

"Không có lỗ nào đủ to ngay cả cho một con chuột núi ". Cô nàng khằng định.

Saphira bay chậm lại và treo lơ lửng ngay trước một dải đá nối đỉnh cao thứ ba với đỉnh cao thứ hai. Âm thanh sau mỗi tiếng Saphira đập cánh vọng vào những dãy núi đá lởm chởm, làm cho âm thanh to ngang tiếng sấm động. Eragon chảy nước mắt khi không khí ép lên da nó.

Sương muối bám trên những vết nứt sâu vào trong đá tạo thành một mạng lưới những đường ngang dọc màu trắng trang trí phía sau những vách đá cheo leo và các cột đá. Không gì khác ảnh hưởng đến thành lũy Helgrind ảm đạm, đen ngòm, gió thổi bốn bề. Không thực vật nào mọc được trên những vách đá xiên xẹo, dù là cây bụi, cỏ hay địa y, ngay cả đại bàng cũng không dám làm tổ trên những gờ tường đã bị phá hủy của tòa tháp. Đúng như cái tên của mình, Helgrind là nơi chết chóc, vây quanh nó là những tường rào công sự răng cưa, sắc như dao, cắm lởm chởm như những khúc xương ma quái vươn lên dọa người.

Dùng tâm trí để rà soát, Eragon khẳng định được sự hiện diện của hai người mà nó đã phát hiện họ bị cầm tù tại Helgrind mấy hôm trước, nhưng lại không cảm thấy khí tức của các nô lệ, và nó càng lo lắng khi không thể định vị bọn Ra'zac hoặc Lethrblaka .

"Nếu chúng không có ở đây, vậy chúng đang ở đâu?" Eragon băn khoăn.

Tìm kiếm một lần nữa, Eragon phát hiện ra một thứ nó đã không quan sát được trước đây, đó là một bông hoa đơn độc, một bông hoa long đởm đang nở rộ cách họ không tới mười lăm mét ở chính cái nơi mà đúng ra chỉ có thể có đá.

"Làm thế nào mà bông hoa đó có đủ ánh sáng?" Eragon tự hỏi.

Saphira trả lời câu hỏi của nó bằng cách giẫm lên một mỏm đá nhọn ở phía bên phải, cách đó một đoạn. Khi làm như vậy, cô ả bị mất cân bằng trong một thời gian ngắn và phải xòe cánh ra để lấy lại thăng bằng. Thay vì chạm vào vách đá của Helgrind, đầu cánh bên phải của cô nàng chìm vào vách đá rồi sau đó lại xuất hiện.

"Saphira, em có thấy không?"

"Em thấy rồi."

Ngả về phía trước, Saphira dí chóp mũi về phía vách đá lượn cong, cô ả dừng lại cách đó khoảng năm hay sáu centimet - như thể đang đợi cho bẫy sập - rồi sau đó tiếp tục tiến lên. Từng chút một, đầu của Saphira biến mất vào Helgrind, cho đến khi tất cả những gì Eragon có thể nhìn thấy là cổ, thân, và cánh của cô nàng.

"Đó là một ảo ảnh!" Saphira kêu lên.

Bằng một cử động mạnh mẽ, cô nàng vượt qua vách đá và đưa toàn bộ thân thể theo sau cái đầu. Eragon phải hết sức cố gắng mới kìm được không đưa tay lên che mặt trong một động tác tuyệt vọng nhằm tự bảo vệ khi các vách đá đâm về phía nó.

Một thoáng sau, nó thấy mình đang nhìn vào một cửa hang rộng, có vòm cong, ngập tràn không khí ấm áp của buổi sáng. Cánh Saphira phản chiếu ánh sáng, hắt hàng nghìn đốm lam nhỏ li ti lên đá. Ngoảnh lại, Eragon không hề thấy bức tường nào phía sau, chỉ thấy cửa hang và toàn bộ khung cảnh bên trên.

Eragon nhăn mặt. Nó không bao giờ ngờ là Galbatorix che dấu hang ổ của Ra'zac bằng phép thuật.

"Thật là ngốc, mình phải cẩn thận hơn." Nó nghĩ. "Coi thường nhà vua, chắc chắn tất cả chúng ta sẽ chết."

Roran chửi thề và nói: - Nhớ báo trước với anh trước khi các cậu làm điều gì tương tự.

Eragon cúi về phía trước trong khi rút chân ra khỏi yên và cảnh giác dò xét xung quanh xem có nguy hiểm nào không.

Miệng hang có hình ovan kỳ quặc, cao khoảng mười lăm thước, rộng khoảng mười tám thước. Từ đó, lòng hang mở rộng ra khoảng gấp đôi và kéo dài hết một tầm cung bắn. Một lô những phiến đá dày chồng chéo lên nhau xếp thành một đống lộn xộn các góc nhọn ở phía cuối hang. Một tấm thảm lót có những vết sước trải trên mặt hang, bằng chứng Lethrblaka đã nhiều lần cất cánh, hạ cánh và giẫm lên mặt thảm.

Giống như những ổ khóa bí mật, có năm đường hầm thấp xuyên qua hang và một hành lang có vòm đủ rộng cho Saphira đi vào. Eragon xem xét kỹ càng các đường hầm, nhưng chúng tối thui và có vẻ như không có gì bên trong, nó phóng tâm trí rà soát bên trong và khẳng định kết luận này. Điều kỳ lạ là có những tiếng lào xào đứt quãng vọng ra từ bên trong Helgrind cho thấy có những vật nào đó đang chạy trong bóng tối, để nước chảy nhỏ giọt. Cùng với bản điệp khúc của những tiếng lào xào là nhịp hít vào thở ra hối hả của Saphira, quá ồn trong giới hạn của hang.

Đặc điểm nổi bật nhất chính là thứ mùi hỗn hợp lan tỏa trong hang. Mùi đá lạnh chi phối các mùi khác, nhưng Eragon còn ngửi thấy mùi ẩm mốc và tệ hơn nữa, mùi thịt thối rữa. Tháo thêm một vài nút buộc, Eragon nhấc chân phải qua một bên lưng Saphira để chuyển sang ngồi nghiêng một bên, chuẩn bị nhảy xuống. Roran cũng làm tương tự ở bên kia.

Trước khi buông tay ra, Eragon nghe thấy trong số các tiếng động vẳng đến tai nó có hai tiếng động phát ra cùng lúc như thể có ai dùng một đôi búa bổ vào đá. Tiếng động này lặp lại chỉ sau nửa giây.

Eragon nhìn về hướng phát ra tiếng động, Saphira cũng vậy.

Một sinh vật to lớn, trông vặn vẹo lao ra từ hành lang có vòm. Mắt nó đen, lồi, không vành. Mỏ dài hai thước mốt, cánh như cánh dơi, cơ thể trần trụi không lông, cuồn cuộn cơ bắp, móng vuốt như đinh sắt.

Saphira đảo người tìm cách tránh khỏi Lethrblaka nhưng không kịp. Sinh vật này đâm sầm vào phía bên phải cô ả với một cơn thịnh nộ và sức mạnh mà Eragon cảm thấy tương đương với một trận tuyết lở.

Eragon không biết chính xác điều gì xảy ra sau đó vì chấn động làm nó ngã nhào khi còn chưa kịp nghĩ đến bất kỳ điều gì trong đầu óc rối beng của mình. Cuộc chiến đấu mù quáng kết thúc cũng đột ngột như khi bắt đầu khi có một vật cứng và dẹt giáng vào lưng Eragon. Nó rơi xuống đất và bị đập đầu lần thứ hai.
avatar
nsonha777
Leader of Study group
Leader of Study group

Nam
Tổng số bài gửi : 152
Age : 24
Đến từ : từ lớp 9a1 , nơi tôi có 1 gia đình thứ 2 nhóm The Rains
Công việc/sở thích : ăn-ngù nghỉ ^^
Registration date : 29/11/2008

Trình độ thành viên
HP:
5/5  (5/5)
Exp:
500/500  (500/500)

Xem lý lịch thành viên http://www.nsonha777.sky.vn

Về Đầu Trang Go down

Re: eragon phần 3 BRISINGR-HỎA KIẾM

Bài gửi by nsonha777 on Fri Dec 12, 2008 7:16 pm

tiếp tục chapter 3
Lần va chạm cuối cùng này đã rút hết không khí sạch trong phổi Eragon. Choáng váng, nó nằm nghiêng sang một bên, thở dốc và cố gắng tìm cách nhúc nhích đôi chân tê liệt của mình.

"Eragon!" Saphira gào lên.

Sự lo lắng trong tiếng kêu của Saphira thúc đẩy những nỗ lực của Eragon hơn bất kỳ điều gì. Nó cảm thấy sinh lực quay trở lại với đôi chân và đôi tay, nó với tay nắm lấy cây côn rơi về phía sau mình. Eragon chống đầu nhọn phía dưới gậy vào một kẹt đá gần đó, bám lấy gậy và đứng lên. Nó choáng váng, những chấm đỏ nhòa nhoẹt nhảy múa trước mắt nó.

Tình thế thật nguy ngập, nó không biết nên nhìn về hướng nào trước.

Saphira và con Lethrblaka xoay tròn trong hang, đá, cào cấu, cắn xé nhau bằng một sức mạnh có thể nghiền vỡ những tảng đá phía dưới. Tiếng ầm khi chúng đánh nhau hẳn rất vang dội, nhưng đối với Eragon, chúng đang xô đẩy nhau trong yên lặng, tai cậu không còn nghe thấy gì. Dù vậy, cậu vẫn cảm thấy những rung động qua đế giày khi những sinh vật khổng lồ này đâm vào nhau với một sức mạnh có thể nghiền nát bất kỳ người nào đến gần chúng.

Một cột lửa màu lam cuồn cuộn phun ra từ miệng Saphira như một địa ngục lửa, bao phủ phía bên trái đầu của Lethrblaka, đủ nóng để thiêu chảy cả kim loại. Luồng lửa đi vòng qua Lethrblaka mà không gây tổn hại gì cho nó. Không bị chặn lại, con quái vật mổ vào cổ Saphira buộc cô nàng ngừng phun lửa và tự bảo vệ mình.

Nhanh như tên bắn, con Lethrblaka thứ hai lao ra từ hành lang có vòm, vồ vào mạng sườn Saphira và há cái mỏ hẹp, phát ra một tiếng rít chói tai, khủng khiếp làm cho đầu tóc Eragon dựng đứng lên và ruột gan quặn thắt trong cảm giác lạnh lẽo chết chóc. Nó nghe thấy mình gào lên một cách bất an.

Với cả hai con Lethrblaka cùng hiện diện, không khí nồng nặc mùi hôi thối giống như có ai đó đổ khoảng ba cân thịt ôi vào một thùng nước cống và để cho thứ hỗn hợp này phân hủy sau một tuần mùa hè.

Eragon ngậm chặt miệng khi cảm giác trong bụng dâng lên cảm giác buồn nôn, quay qua chỗ khác để khỏi bị nôn ọe.

Cách đó vài bước, Roran nằm tả tơi một bên hang, nơi anh bị rớt xuống. Khi Eragon quay sang, anh họ nó đang nâng một cánh tay lên rồi dùng cả tứ chi chống đỡ, và cuối cùng, anh ta cũng đứng lên được. Mắt anh đờ đẫn và và anh đi lảo đảo như say rượu.

Đằng sau Roran, hai tên Ra'zac xuất hiện từ đường hầm ngay sát đó. Chúng cầm những thanh kiếm cổ xưa, dài, màu sắc nhợt nhạt trên đôi tay dị dạng. Không như cha mẹ chúng, bọn Ra'zac trông cũng có hình dạng và kích thước như con người. Một khung xương đen như mun tạo thành hình cơ thể chúng từ trên xuống dưới, chỉ có một chút lộ ra vì ngay khi ở Helgrind, Ra'zac mặc vẫn y phục và áo choàng đen.

Chúng tiến lên mau lẹ một cách đáng kinh ngạc, cử động của chúng đột ngột, giống như cử động của loài côn trùng.

Đến tận lúc đó, Eragon vẫn không cảm nhận được chúng hay bọn Lethrblaka.

"Chúng có phải cũng là ảo ảnh không?" Nó băn khoăn. "Nhưng không, chuyện này quả thật vô lý, cơ nhục đã bị Saphira dùng móng vuốt của mình xé ra là thật."

Nó nghĩ đến một giải thích khác: "Có thể không có cách nào cảm nhận được sự tồn tại của bọn chúng. Có thể Ra'zac né tránh được tâm trí của con người - miếng mồi của chúng, cũng như loài nhện ẩn giấu được mình trước loài ruồi."

Nếu vậy, Eragon cuối cùng đã hiểu ra vì sao bọn Ra'zac có thể thành công trong việc săn đuổi các pháp sư và kỵ sĩ cho Galbatorix khi chính bản thân chúng không sử dụng được pháp thuật.

- Chết toi!

Eragon đáng nhẽ đã nguyền rủa độc địa hơn, nhưng giờ là lúc hành động chứ không phải lúc nguyền rủa vận rủi của mình. Ông Brom đã từng nói rằng tụi Ra'zac không thể đánh lại lại nó khi chiến đấu ngoài ánh sáng, và dù điều này có thể đúng - vì ông Brom đã dành nhiều thập kỷ để nghĩ ra những câu thần chú chỉ để hủy diệt Ra'zac, Eragon biết rằng nếu không có yếu tố bất ngờ, nó, Saphira và Roran khó lòng sống sót thoát khỏi nơi đây chứ đừng nói đến giải cứu Katrina.

Đưa tay phải lên quá đầu, Eragon gào: - Brisingr!

Nó ném một quả cầu lửa cháy hừng hực về phía bọn Ra'zac.

Chúng né tránh và quả cầu lửa lao xuống nền hang đá, cháy sáng thêm một lúc rồi tắt hẳn. Câu thần chú này quả là ngu ngốc, trẻ con và cũng không có khả năng tổn hại đến Ra'zac nếu Galbatorix đã bảo vệ chúng bằng pháp thuật cũng như đã bảo vệ Lethrblaka. Tuy nhiên, Eragon vẫn thấy tấn công là hoàn toàn thỏa đáng vì nó đã làm bọn Ra'zac rối trí trong một thời gian dài đủ cho Eragon lao đến bên Roran và áp lưng vào lưng anh ta.

- Giữ chân bọn chúng một lúc! Nó thét lên, hi vọng Roran nghe thấy. Dù nghe được hay không, Roran vẫn hiểu ý Eragon vì anh lấy khiên che thân và nâng cao búa chuẩn bị chiến đấu.

Những cú va đập rất mạnh của mỗi con Lethrblaka đã làm giảm những rào cản, ngăn các công kích vật lý được Eragon dựng lên che cho Saphira. Không có những rào cản này, bọn Lethrblaka đã gây ra được vài đường cào xước dài và sâu trên đùi cô rồng và dùng mỏ mổ Saphira ba lần. Vết mổ ngắn nhưng sâu và khiến cho cô nàng rất đau đớn.

Để trả đũa, Saphira đã mổ toang sườn của một trong hai con Lethrblaka và chém đứt rời gần một thước đuôi của con còn lại. Eragon rất kinh ngạc nhận thấy máu của con Lethrblaka có màu pha lam - lục lấp lánh, giống như đồng gỉ trên những đồ đồng cũ.

Lúc này, bọn Lethrblaka đã lùi xa và bao vây Saphira, thỉnh thoảng chúng bất thình lình lao tới buộc cô ả phải trực diện đối phó, chúng chờ đợi cho đến khi cô nàng kiệt sức để một trong hai con dùng mỏ mổ chết Saphira.

Saphira có lợi thế hơn bọn Lethrblaka vì cánh cô ả cứng rắn và mạnh mẽ hơn đôi cánh da màu xám của Lethrblaka và răng của Saphira gây nguy hiểm hơn mỏ của Lethrblaka trong khi cận chiến. Dù như vậy, cô nàng khó mà đánh lại hai sinh vật kia cùng lúc, đặc biệt là do trần hang giới hạn cô nàng không nhảy lên cao hoặc bay vòng quanh đánh lạc hướng sự chú ý của kẻ thù. Eragon sợ rằng ngay cả nếu cô nàng đánh thắng, bọn Lethrblaka có thể sẽ làm Saphira trọng thương trước khi Saphira kịp giết chúng.

Hít một hơi thật nhanh, Eragon đọc một câu thần chú bao gồm tất cả mười hai kỹ thuật sát tử mà Oromis đã dạy cho nó. Nó cũng cẩn thận chia câu thần chú thành nhiều giai đoạn để nếu thần chú bảo vệ của Galbatorix cản trở, nó có thể cắt đứt luồng năng lượng pháp thuật. Nếu không, câu thần chú có thể hút cạn năng lực của Eragon cho đến lúc chết.

Nó rất khôn ngoan khi cẩn thận như vậy. Sau khi đọc thần chú, Eragon nhanh chóng nhận thấy pháp thuật không có tác dụng gì đối với bọn Lethrblaka, và nó từ bỏ việc tấn công. Nó cũng không trông đợi sẽ thành công khi sử dụng những lời nguyền tử vong quen thuộc, nhưng nó phải thử vì Galbatorix có thể thiếu thận trọng hoặc quên đọc thần chú bảo vệ bọn Lethrblaka và con cái chúng.

Đằng sau nó, Roran hét lên: - Á!

Và một thoáng sau đó, âm thanh một thanh kiếm đập một tiếng trầm đục vào tấm khiên, tiếp đó là tiếng lanh canh của tấm giáp và âm thanh như tiếng chuông của thanh kiếm thứ hai bổ lên mũ bảo vệ của Roran. Eragon nhận ra rằng cậu đã nghe được.

Tụi Ra'zac tiếp tục tấn công nhưng mỗi lần chúng chém xuống, dù nhanh đến mấy, vũ khí hoặc trượt qua áo giáp của Roran, hoặc chỉ cách mặt hay chân tay anh một sợi tóc. Roran quá chậm để có thể trả đũa nhưng ngược lại, bọn Ra'zac cũng không thể làm gì tổn hại đến anh. Chúng rít lên giận dữ và tuôn ra hàng tràng những câu thóa mạ, nghe càng kinh tởm hơn vì cái cách mà ngôn từ được bọn chúng phun ra giữa hai quai hàm thô cứng và đập vào nhau kêu lách cách làm bóp bẹp ngôn từ.

Eragon mỉm cười. Những câu thần chú bảo vệ Roran đã phát huy tác dụng. Nó hi vọng tấm lưới bảo vệ vô hình đó có thể cầm cự cho đến khi nó tìm được cách ngăn chặn bọn Lethrblaka. Mọi thứ xung quanh Eragon rung lên và chuyển màu xám xịt khi hai con Lethrblaka cùng đồng thanh rít lên. Trong một lúc, nó cảm thấy cơ thể vô lực, không thể di chuyển, sau đó nó cố nhúc nhích và động đậy để thoát khỏi ảnh hưởng tiếng kêu của bọn chúng. Tiếng kêu gợi nó nhớ lại tiếng gào khóc của bọn trẻ con khi chúng bị thương.

Sau đó, Eragon bắt đầu đọc thần chú nhanh hết mức có thể nhưng tránh phát âm nhầm cổ ngữ. Mỗi câu nó đọc lên đều là một lời nguyền đầy đủ, gây tử vong tức thời, mỗi câu nguyền đều mang lại một cái chết khác nhau.

Trong khi nó ngâm xướng chú ngữ, Saphira nhận thêm một cú mổ bên sườn trái. Để trả đũa, cô nàng đập gãy cánh đối thủ, xé toạc lớp màng mỏng thành những dải băng ngắn bằng móng vuốt của mình. Một sức ép nặng nề tràn từ lưng Roran sang lưng Eragon khi tụi Ra'zac chém và bổ xuống với tốc độ nhanh như chớp. Con Ra'zac lớn hơn bắt đầu chuyển sang một bên Roran để tấn công trực tiếp Eragon.

Giữa những tiếng va chạm inh tai nhức óc khi thép va vào thép, thép va vào gỗ, móng vuốt va vào đá, có tiếng một thanh kiếm xuyên qua áo giáp và sau đó là tiếng lạo xạo. Roran thét lên và Eragon cảm thấy máu bắn tóe lên ống chân phải của nó.

Bằng đưôi mắt, Eragon quan sát một hình thể có bướu đằng sau nhảy lên, vung thanh kiếm có bản mỏng như chiếc lá định đâm xuyên qua nó. Thế giới xung quanh nó như co hẹp lại quanh một tâm điểm nhỏ và hẹp, đầu gươm loang loáng như một mảnh pha lê, vẽ ra một đường chỉ bạc trong ánh bình minh.

Eragon chỉ còn đủ thời gian đọc thêm một câu thần chú trước khi nó phải hoàn toàn tập trung đón chặn bọn Ra'zac, không cho chúng đâm xuyên qua gan và thận của nó. Tuyệt vọng, nó quyết định từ bỏ lời nguyền trực tiếp đối với bọn Lethrblaka và gào lên: - Garjzla, letta!

Đây là một lời nguyền thô sơ, chỉ dựa vào lòng căm ghét và ngôn từ nghèo nàn, tuy vậy, nó có tác dụng. Cặp mắt sưng phồng và cái cánh gãy của bọn Lethrblaka trở thành một cặp gương khuếch xạ lẫn nhau, mỗi bên là một bán cầu hoàn hảo, pháp thuật của Eragon phản xạ ánh sáng rọi vào con ngươi trong mắt bọn Lethrblaka. Mù hẳn, chúng vấp và đánh trượt Saphira, nhào vào không trung.

Eragon vung cây gậy trong tay và đẩy bắn thanh kiếm của một tên Ra'zac ra xa khi nó chỉ cách mạng sườn Eragon chưa đầy một đốt ngón tay. Tên Ra'zac nhảy xuống trước mặt nó và thò dài cổ ra. Nó nhảy lùi lại khi một cái mỏ ngắn và dày thò ra từ trong mũ trùm của bọn chúng. Như không có xương, cái mỏ đó táp Eragon, chỉ cách mắt phải của nó một chút. Nó cũng nhận thấy cái lưỡi của Ra'zac màu tím, có ngạnh và oằn èo như một con rắn không đầu.

Đưa cả hai tay nắm lấy đoạn giữa cây gậy, Eragon vung tay ra phía trước, phang một đòn vào giữa ngực tên Ra'zac làm hắn bay về phía sau vài thước. Ten Ra'zac ngã khuỵu, đè lên tay và đầu gối của chính mình. Eragon xoay sang Roran, bên mạng sườn trái của anh lúc này đỏ lòm máu.

Nó đỡ nhát kiếm của tên Ra'zac còn lại, đánh nhứ một đòn, đập vào lưỡi kiếm của tên Ra'zac. Hắn đâm vào họng Eragon, nó xoay cây gậy đánh văng nhát đâm này. Không ngừng lại, nó nhào tới phía trước và đâm xuyên mũi nhọn bằng gỗ của cây gậy qua bụng tên Ra'zac.

Nếu Eragon đang cầm thanh Zar'roc, nó đã giết được tên Ra'zac ngay lập tức. Vào lúc đó, có một tiếng rạn vỡ bên trong cơ thể tên Ra'zac, và hắn ngã lăn trên nền hang khoảng vài chục bước. Nó đứng lên ngay lập tức, để lại những vệt máu màu xanh lam trên nền đá không bằng phẳng. "Mình cần một thanh kiếm." Eragon nghĩ.
avatar
nsonha777
Leader of Study group
Leader of Study group

Nam
Tổng số bài gửi : 152
Age : 24
Đến từ : từ lớp 9a1 , nơi tôi có 1 gia đình thứ 2 nhóm The Rains
Công việc/sở thích : ăn-ngù nghỉ ^^
Registration date : 29/11/2008

Trình độ thành viên
HP:
5/5  (5/5)
Exp:
500/500  (500/500)

Xem lý lịch thành viên http://www.nsonha777.sky.vn

Về Đầu Trang Go down

Re: eragon phần 3 BRISINGR-HỎA KIẾM

Bài gửi by nsonha777 on Fri Dec 12, 2008 7:18 pm

ax cái chap nay dài như thú dzị
avatar
nsonha777
Leader of Study group
Leader of Study group

Nam
Tổng số bài gửi : 152
Age : 24
Đến từ : từ lớp 9a1 , nơi tôi có 1 gia đình thứ 2 nhóm The Rains
Công việc/sở thích : ăn-ngù nghỉ ^^
Registration date : 29/11/2008

Trình độ thành viên
HP:
5/5  (5/5)
Exp:
500/500  (500/500)

Xem lý lịch thành viên http://www.nsonha777.sky.vn

Về Đầu Trang Go down

Re: eragon phần 3 BRISINGR-HỎA KIẾM

Bài gửi by nsonha777 on Fri Dec 12, 2008 7:18 pm

tiếp tục đây
Eragon xuống tấn khi cả hai tên Ra'zac cùng hợp công lao về phía nó. Nó không có sự lựa chọn nào ngoài việc đứng thật vững chống trả sự tấn công phối hợp của chúng vì nó là tất cả những gì chắn giữa móng vuốt của những sinh vật kinh tởm đó và Roran. Nó bắt đầu lẩm nhẩm câu thần chú lúc trước có tác dụng chống lại con Lethrblaka, nhưng bọn Ra'zac đã cùng lúc chém vào Eragon ở cả phía trên lẫn phía dưới trước khi nó kịp phát ra một thanh âm nào.

Hai thanh kiếm đập vào cây gậy làm vang lên một tiếng "bục" trầm đục. Chúng không hề cắt hay làm xước một mảy may cây gậy gỗ đã được bảo vệ bằng pháp thuật.

Trái, phải, trên, dưới. Eragon không nghĩ nữa. Nó đánh, đỡ như thể đang dồn một cơn lốc những cú đánh lên bọn Ra'zac. Cây gậy là một vũ khí lý tưởng để chống lại nhiều địch thủ vì nó có thể phang và đỡ bằng cả hai đầu cùng một lúc. Kiểu đánh này bây giờ đang rất phù hợp. Eragon thở gấp, mỗi hơi thở ngắn và nhanh. Mồ hôi rớt xuống từ lông mày và tạo thành dòng ở phía đuôi mắt. Mồ hôi ướt đẫm lưng và phía dưới cánh tay. Những tia lửa đỏ bắn ra từ cuộc chiến cản trở tầm nhìn của Eragon và trái tim nó đập rộn lên theo nhịp co thắt của chính nó.

Nó chưa bao giờ cảm thấy cuộc chiến thật như vậy, cũng chưa bao giờ thấy sợ như vậy trong khi chiến đấu từ trước đến nay.

Eragon không dùng nhiều thần chú để tự bảo vệ vì nó đã tập trung chú ý để bảo vệ Saphira và Roran. Pháp thuật của Eragon nhanh chóng giảm đi và tên Ra'zac nhỏ hơn đã gây cho nó một vết thương bên ngoài đầu gối trái. Vết thương không nguy hiểm đến tính mạng, nhưng vẫn khá nghiêm trọng vì chân trái của nó không nâng đỡ được sức mạnh toàn thân nữa.

Nắm chặt lấy đầu nhọn, Eragon vung cây gậy như một cái dùi cui và đập một cú rất mạnh lên phía trên đầu một tên Ra'zac. Hắn ngã lăn ra, nhưng liệu hắn đã chết hay chỉ ngất xỉu, Eragon không dám chắc. Tiến về phía tên Ra'zac còn lại, nó quất vào cánh tay và vai của hắn. Sau đó, với một cú xoay người, Eragon đánh bật thanh kiếm ra khỏi tay hắn.

Trước khi nó có thể kết liễu tên Ra'zac, con Lethrblaka mù dở, gãy cánh bắn về một bên hang, đụng vào thành hang ở phía xa tạo ra một trận mưa đá từ đỉnh hang. Cảnh tượng và âm thanh quá lớn buộc Eragon, Roran, và tên Ra'zac co người lại và quay qua hướng khác theo bản năng.

Nhảy theo sau con Lethrblaka bị què mà cô nàng vừa đá thêm một cái, Saphira cắm ngập răng vào đằng sau cái cổ gân guốc của con vật đó. Con Lethrblaka giãy dụa trong một nỗ lực cuối cùng để tự giải phóng, nhưng bị Saphira liên tục dùng hai bên đầu đập mạnh nên đã gãy xương sống. Kết thúc màn giết chóc đẫm máu, Saphira chiến thắng. Cô ả gào lên hoang dại, âm thanh vang dội khắp hang.

Con Lethrblaka còn lại không chút do dự. Túm lấy Saphira, nó đưa móng vuốt luồn xuống dưới đầu cánh của cô rồng và kéo Saphira ngã nhào. Chúng cùng lăn về phía miệng hang, lảo đảo đứng lên trong nửa giây rồi biến mất khỏi tầm mắt, không ngừng chiến đấu với nhau.

Đây là một chiến lược thông minh vì cô nàng đưa con Lethrblaka ra khỏi tầm cảm nhận của Eragon, do đó nó không thể cảm nhận, cũng không thể đọc thần chú.

- Saphira! Eragon hét lên.

"Hãy tự bảo vệ. Con này không thoát khỏi em đâu."

Eragon quay lại đằng sau vừa kịp để nhìn thấy hai tên Ra'zac đang biến mất trong đường hầm gần đó nhất, tên nhỏ con đang đỡ tên lớn hơn.

Nhắm mắt lại, Eragon phát hiện được khí tức của các tù nhân trong Helgrind, nó lẩm nhẩm đọc bằng cổ ngữ sau đó nói với Roran: - Em đã khóa phòng giam của chị Katrina để bọn Ra'zac không thể dùng chị ấy làm con tin. Chỉ anh hoặc em mới mở được cửa phòng giam.

- Tốt rồi. Roran nói, răng nghiến chặt. - Cậu có thể làm cái gì đấy được không?

Anh hất cằm về phía vết thương đang dùng tay phải chèn lên. Máu phun ra giữa các ngón tay của anh.

Eragon xem xét vết thương. Ngay khi nó chạm vào, Roran nhăn mặt và lùi lại.

- Anh may đấy. Eragon nói. - Kiếm chạm vào một rẻ xương sườn.

Đặt một tay lên vết thương và tay kia lên mười hai viên kim cương trên Đai lưng của Beloth Khôn Ngoan đang đeo quanh eo, Eragon rút ra một chút nội lực nó đã nạp vào các hạt kim cương.

- Waíse heill!

Một gợn sóng chạy dọc theo mạng sườn Roran khi phép thuật nối da và cơ của anh liền lại.

Tiếp đó, Eragon tự chữa thương cho chính mình, vết toạc trên đầu gối bên trái.

Sau khi xong, nó duỗi chân ra và nhìn về phía Saphira đã đi. Mối liên hệ giữa nó và Saphira đã giảm đi khi cô rồng truy đuổi theo con Lethrblaka về phía hồ Leona. Cậu muốn giúp Saphira nhưng biết rằng, trong thời điểm này, cô ả phải tự bảo vệ bản thân. - Nhanh lên. Roran giục. - Chúng đang bỏ chạy.

- Đúng.

Nâng cây gậy lên, Eragon tiến về phía đường hầm không có ánh sáng và nhìn chằm chằm vào từng tảng đá thò ra chắn đường, đề phòng bọn Ra'zac có thể nhào ra từ phía đằng sau một trong các tảng đá đó. Nó di chuyển chậm để tiếng chân không vang vọng trong đường hầm không bằng phẳng. Khi nó bất thần chạm vào một tảng đá để giữ thăng bằng, nó thấy bề mặt tảng đá phủ chất lỏng.

Sau khi đi vài thước, qua vài khúc quanh và đoạn gấp khúc, đường dẫn ra hang đã bị che lấp, đường hầm trở nên tối đến nỗi ngay cả Eragon cũng không thể nhìn thấy gì.

- Có thể cậu thì khác, nhưng anh không thể đánh nhau trong bóng tối. Roran thì thầm.

- Nếu em dùng ánh sáng, bọn Ra'zac sẽ không đến gần chúng ta, mà em cũng không biết lời nguyền nào có thể gây tổn hại cho chúng. Chúng sẽ ẩn nấp cho đến khi chúng ta bỏ đi. Chúng ta phải giết chúng khi có cơ hội.

- Vậy anh nên làm gì? Có vẻ anh sắp đâm sầm vào tường vỡ mũi chứ không thể nào tìm ra loại sâu bọ đó. Chúng có thể lén lút ẩn đằng sau chúng ta và đâm chúng ta từ phía sau lưng.

- Suỵt... Túm lấy thắt lưng của em và đi theo em, chuẩn bị cúi xuống.

Eragon không nhìn thấy gì nhưng nó vẫn nghe được, ngửi được, sờ được và nếm được, những cảm nhận đó đủ tinh tế để nó cảm nhận được cái gì đang ở gần đó. Mối nguy hiểm lớn nhất là bọn Ra'zac tấn công từ xa, có thể là bắn cung, nhưng nó tin tưởng phản xạ của nó đủ nhanh để cứu Roran và bản thân mình thoát được mũi tên lao đến.

Một luồng khí chạm vào da Eragon rồi dừng lại và xoay ngược ra khi áp lực không khí bên ngoài loãng ra và giảm đi. Vòng tròn này lặp lại cách quãng, tạo ra những lốc xoáy vô hình táp vào mặt nó như những vòi phun nước đục ngầu.

Hơi thở của nó, cũng như của Roran rõ ràng và gấp gáp so với những tiếng động kỳ quái vọng đến qua đường hầm. Ngoài âm thanh hô hấp của họ, Eragon còn nghe được những tiếng lanh canh, lạo xạo của những viên đá rơi xuống đâu đó trong các nhánh đường hầm và tiếng "tinh.... tinh... tinh..." của những giọt chất lỏng đậm đặc rơi đều đều xuống bề mặt bể ngầm như rơi xuống mặt trống. Nó cũng nghe thấy tiếng những viên đá nhỏ cỡ hạt đậu bị nghiền nát dưới đế ủng. Một tiếng rên dài, rền rĩ vang lên đâu đó xa xa phía trước họ.

Về mùi, không có gì mới, vẫn là mùi mồ hôi, mùi máu, mùi ẩm mốc.

Từng bước một, Eragon tiến sâu hơn vào trong lòng Helgrind. Đường hầm xiên xuống dưới và thường chia nhánh hoặc có đường rẽ. Eragon có thể đã sớm đi lạc nếu nó không có khả năng sử dụng tâm trí của Katrina như điểm mốc.

Đường đi ngày càng thấp và chật hẹp. Trong một lần bị đập đầu lên trần hang, trong một thoáng, nỗi lo không tìm được đường ra làm nó cảm thấy bực bội.

"Em đã trở về." Saphira thông báo khi Eragon đang đặt chân lên một viên đá xù xì nhô ra ở phía dưới.

Nó dừng lại. Việc cô nàng không bị thương tích thêm làm nó nhẹ nhõm.

"Còn con Lethrblaka ra sao?"

"Đang phơi bụng trên hồ Leona. Em sợ là có một vài người dân chài nhìn thấy cuộc chiến của bọn em. Họ đang chèo thuyền về phía Dras Leona khi em nhìn thấy bọn họ."

"Chuyện đó bây giờ cũng không thể cứu vãn được. Em thử xem có thể tìm được gì trong đường hầm bọn Lethrblaka đã đi ra không, và để ý tìm kiếm bọn Ra'zac. Chúng có thể tìm cách thoát khỏi chúng ta và chạy khỏi Helgrind qua con đường vào mà chúng ta đã sử dụng."
avatar
nsonha777
Leader of Study group
Leader of Study group

Nam
Tổng số bài gửi : 152
Age : 24
Đến từ : từ lớp 9a1 , nơi tôi có 1 gia đình thứ 2 nhóm The Rains
Công việc/sở thích : ăn-ngù nghỉ ^^
Registration date : 29/11/2008

Trình độ thành viên
HP:
5/5  (5/5)
Exp:
500/500  (500/500)

Xem lý lịch thành viên http://www.nsonha777.sky.vn

Về Đầu Trang Go down

Re: eragon phần 3 BRISINGR-HỎA KIẾM

Bài gửi by nsonha777 on Fri Dec 12, 2008 7:19 pm

và kết thúc chap 3
"Có thể chúng có một hang ổ dưới mặt đất."

"Cũng có thể, nhưng anh không nghĩ là bọn chúng sẽ chạy ngay."

Sau khoảng thời gian dài như cả tiếng đồng hồ trong bóng tối, dù Eragon biết là không thể quá mười hay mười lăm phút và sau khi đã đi xuống cả vài chục mét trong lòng Helgrind, nó dừng lại trên một nền lát đá bằng phẳng.

Truyền ý nghĩ cho Roran, nó nói: "Phòng giam của Katrina ở phía trước, cách chúng ta mười lăm mét, bên tay phải."

"Chúng ta không thể mạo hiểm thả chị ấy ra cho đến khi biết chắc bọn Ra'zac đã chết hoặc đã bỏ trốn. Nhưng nếu chúng kiên quyết không xuất hiện cho đến khi chúng ta thả chị ấy ra thì sao? Vì một số lý do, em không thể cảm thấy chúng. Chúng có thể ẩn trốn cho đến ngày tận thế ở đây. Vậy chúng ta nên đợi không biết cho đến khi nào hay chúng ta thả ngay Katrina khi chúng ta có thời cơ? Em có thể đọc một vài thần chú bảo hộ chị ấy để giúp chị ấy tránh được phần lớn các cuộc tấn công."

Roran im lặng trong một giây. "Vậy hãy thả cô ấy ra."

Họ lại tiếp tục tiến lên. Cảm nhận được mình đang đi qua một hành lang, hẹp sàn mấp mô chưa hoàn thiện, Eragon phải tập trung hoàn toàn tâm trí vào việc tìm chỗ đặt chân để giữ thăng bằng.

Kết quả là nó đã gần như bỏ qua tiếng sột soạt của vải và tiếng dây cung bật nhẹ từ đâu đó phía bên phải mình.

Nó nhảy giật lùi về phía tường, xô vào lưng Roran. Cùng lúc đó, một thứ gì đó xuyên về phía mặt nó, tạo ra một đường cắt trên má phải. Đường cắt nông, cháy bỏng trên da thịt như lửa đốt.

- Kveykva! Eragon hét.

Ánh sáng đỏ bừng lên, sáng rực như mặt trời lúc ban trưa. Không có nguồn sáng nên ánh sáng chiếu rọi vào bề mặt mọi vật như nhau, không tạo ra bóng, nên mọi vật đều chỉ có một hình ảnh phẳng dẹt. Ánh sáng lóe lên làm lóa mắt Eragon, nhưng nó còn có tác dụng hơn thế đối với tên Ra'zac đang đứng trước mặt nó. Hắn đánh rơi cung, che lấy bộ mặt ẩn trong mũ trùm, gào lên sắc nhọn và chói tai. Một tiếng gào thất thanh nữa cho Eragon biết là tên Ra'zac thứ hai đang ở đằng sau họ.

- Roran!

Eragon xoay lại, vừa đúng lúc để nhìn Roran tấn công tên Ra'zac kia, vung cao búa. Con quái mất phương hướng, ngã lộn ra đằng sau nhưng nó quá chậm. Búa đã nện xuống.

- Nhát này là vì cha! Roran hét lên, anh lại bổ xuống. - Vì ngôi nhà của chúng ta!

Tên Ra'zac đã chết rồi, nhưng Roran nâng cây búa một lần nữa. - Vì Carvahall!

Nhát chém cuối cùng của anh bổ vỡ giáp của tên Ra'zac như cắt vỏ trái dưa khô. Trong cái nhìn đỏ vằn máu không chút tiếc thương, máu chảy tràn ra có màu tím.

Xoay cây gậy một vòng tròn để đánh bật lưỡi kiếm mà Eragon nghĩ là đang bổ về phía mình, nó quay lại đối đầu với tên Ra'zac còn sống sót. Đường hầm phía trước nó đã trống không.

Eragon sải bước tiến đến thân thể vặn vẹo đang nằm trên sàn. Nó vung cây gậy qua đầu tên Ra'zac đã chết và đâm xuyên qua ngực hắn.

- Em đã phải đợi một thời gian rất lâu để được làm điều này. Eragon nói.

- Anh cũng vậy. Nó và Roran nhìn nhau. - Á! Eragon hét lên, đỡ lấy má khi cơn đau bùng lên.

- Vết thương đang phập phồng! Roran nói. - Làm gì đi! "Tụi Ra'zac hẳn đã nhúng đầu mũi tên vào dầu Seithr." Eragon nghĩ.

Nhớ đến những gì được dạy, nó rửa sạch vết thương bằng một câu thần chú rồi sau đó chữa lành vết thương trên mặt. Eragon mở miệng, há miệng vài lần để bảo đảm chắc chắn các cơ bắp vẫn hoạt động bình thường.

Với một nụ cười dữ tợn, nó nói: - Thử tưởng tượng trên mảnh đất chúng ta ở không có pháp thuật mà xem.

- Không có pháp thuật, chúng ta cũng không phải lo ngại về Galbatorix.

"Nói chuyện sau." Saphira nói. "Ngay khi những dân chài đó đến được Dras Leona, nhà vua có thể nghe được tin tức về những gì chúng ta đã làm từ các pháp sư của hắn ở trong thành phố và chúng ta cũng không muốn Galbatorix quan sát Helgrind bằng quả cầu pha lê trong thời gian chúng ta ở lại đây."

"Đúng. Đúng." Eragon đáp.

Dập đi ánh sáng đỏ đang chiếu sáng khắp nơi, nó nói: - Brisingr raudhr.

Và tạo ra một bóng sáng như đêm hôm trước trừ việc bóng sáng này treo cách trần hang hơn chục phân chứ không phải đi theo soi sáng cho Eragon.

Bây giờ, Eragon có cơ hội xem xét đường hầm kỹ càng hơn. Nó thấy trên hành lang bằng đá có khoảng hơn hai mươi cánh cửa bọc thép, nằm ở cả hai bên thành của đường hầm.

Nó chỉ một cánh cửa và nói: - Cánh cửa thứ chín, bên tay phải. Anh đi cứu chị ấy đi. Em sẽ kiểm tra các phòng giam còn lại. Bọn Ra'zac có thể để lại một vài thứ thú vị trong đó.

Roran gật đầu. Cúi xuống, anh kiểm tra lại thi thể dưới chân nhưng không tìm thấy chìa khóa. Anh nhún vai: - Vậy anh sẽ sử dụng biện pháp mạnh.

Roran lao đến bên cánh cửa được chỉ, bỏ khiên xuống và bắt đầu dùng búa bổ vào bản lề. Mỗi nhát búa tạo ra một tiếng vang khủng khiếp.

Eragon không có ý định hỗ trợ. Roran sẽ không đánh giá cao sự hỗ trợ của nó vào lúc này và ngoài ra, nó còn một số việc phải làm.

Eragon đi đến phòng giam thứ nhất, thì thầm ba từ và sau đó khóa mở tung ra, nó đẩy cửa bước vào. Tất cả những gì trong căn phòng nhỏ là một dây xích màu đen và một đống xương đã vỡ nát. Nó cũng không trông mong gì hơn là nhìn thấy những vật tang thương đó, nó cũng đã biết thứ mà mình tìm kiếm đang ở đâu, nhưng cậu tiếp tục tìm kiếm như thể không biết gì để tránh bị Roran nghi ngờ.

Hai cánh cửa nữa mở rồi lại đóng sau cái chạm tay của Eragon. Và sau đó, ở căn phòng thứ tư, cánh cửa bật ra khi ánh sáng chiếu rọi vào và lộ ra một người đàn ông - người mà Eragon không hi vọng tìm thấy nhất: Sloan.
avatar
nsonha777
Leader of Study group
Leader of Study group

Nam
Tổng số bài gửi : 152
Age : 24
Đến từ : từ lớp 9a1 , nơi tôi có 1 gia đình thứ 2 nhóm The Rains
Công việc/sở thích : ăn-ngù nghỉ ^^
Registration date : 29/11/2008

Trình độ thành viên
HP:
5/5  (5/5)
Exp:
500/500  (500/500)

Xem lý lịch thành viên http://www.nsonha777.sky.vn

Về Đầu Trang Go down

Re: eragon phần 3 BRISINGR-HỎA KIẾM

Bài gửi by nsonha777 on Fri Dec 12, 2008 7:22 pm

CHAP 4 PHÂN VÂN
Lão hàng thịt ngồi sát bức tường phía bên trái, hai tay bị xích vào chiếc vòng sắt ở trên.

Bộ quần áo rách rưới không thể che kín thân thể hốc hác và xanh xao, các khớp xương lộ rõ dưới làn da gần như trong suốt, ẩn hiện các mạch máu xanh. Chỗ cổ tay bị cùm sưng lên. Các vết loét rỉ ra huyết tương và máu. Phần tóc còn lại đã chuyển sang màu hoa râm và rũ xuống từng sợi bóng nhờn trên khuôn mặt rỗ.

Bị tiếng búa của Roran đánh thức, Sloan ngẩng đầu lên nhìn về phía ánh sáng và run rẩy hỏi: - Ai đấy? Ai ở đằng kia đấy?

Những sợi tóc loà xoà trước mặt trượt sang hai bên, làm lộ rõ hai hốc mắt sâu hoắm. Nơi trước đây từng là mí mắt thì bây giờ chỉ còn lại vài mảnh da rách bên trên hai lỗ hổng. Vùng da xung quanh bị bầm dập và còn lưu lại những vệt máu khô.

Eragon sửng sốt nhận ra rằng Ra'zac đã móc hai mắt của Sloan.

Eragon không biết nên làm gì. Lão hàng thịt đã nói cho Ra'zac biết Eragon đã tìm thấy trứng của Saphira. Lão còn giết anh Byrd lính gác và đã bán đứng Carvahall cho đế quốc. Nếu lão bị điệu ra trước dân làng, chắc chắn lão sẽ bị treo cổ.

Dường như đối với Eragon, việc lão phải chết vì những tội lỗi đã gây ra là hoàn toàn đúng đắn. Nhưng đó không phải là điều khiến Eragon lưỡng lự. Vấn đề là Roran yêu Katrina, và dù cho Sloan có làm điều gì đi chăng nữa, thì Katrina vẫn còn tình cảm đối với cha mình. Katrina, và cả Roran, không thể dễ dàng đứng xem quan toà công khai lên án những tội lỗi của Sloan và tuyên án treo cổ lão. Điều đó sẽ gây ra đổ vỡ về tình cảm giữa hai người và có thể dẫn đến việc huỷ bỏ hôn ước.

Eragon cũng tin rằng nếu đưa Sloan đi với họ thì sẽ gây ra bất hoà giữa mình, Roran, Katrina, và phía dân làng. Điều đó có thể sẽ khiến dân làng nổi giận và khiến họ xao lãng trong cuộc đấu tranh chống lại đế quốc.

Eragon nghĩ: "Giải pháp tốt nhất là giết lão và nói với mọi người rằng mình thấy thi thể của lão ở trong ngục."

Môi nó run run, câu thần chú giết người đã sẵn sàng.

Sloan nói: - Các ngài còn muốn gì nữa? Tôi đã nói hết những gì tôi biết!

Lão lắc lắc đầu sang hai bên để nghe cho rõ hơn.

Eragon nguyền rủa bản thân vì đã do dự. Tội lỗi của Sloan đã rõ, lão là kẻ giết người và phản bội. Bất cứ vị quan toà nào cũng sẽ tuyên án tử hình với lão ta. Dù những lỹ lẽ mà nó tự đưa ra là hết sức đúng đắn, nhưng người nằm co quắp trước mặt Eragon là người mà nó đã biết đến từ lâu. Lão hàng thịt có thể là một người đáng ghét, nhưng những kỷ niệm trước đây gắn liền với lão đã làm nảy sinh một thứ tình cảm thân thiết lay động lương tâm nó. Việc giết chết lão cũng giống như việc ra tay với Horst, Loring hay bất cứ bô lão nào khác trong làng.

Eragon đã sẵn sàng phát ra câu thần chú giết người.

Chợt trong mắt Eragon hiện lên hình ảnh Torkenbrand - kẻ buôn nô lệ mà cậu và Murtagh đã gặp trong chuyến đi tới Varden, quỳ gối trên mặt đất và Murtagh lao đến chặt đầu hắn. Eragon nhớ là mình đã phản đối hành động của Murtagh, và sự kiện đó đã khiến nó day dứt trong nhiều ngày sau đó.
avatar
nsonha777
Leader of Study group
Leader of Study group

Nam
Tổng số bài gửi : 152
Age : 24
Đến từ : từ lớp 9a1 , nơi tôi có 1 gia đình thứ 2 nhóm The Rains
Công việc/sở thích : ăn-ngù nghỉ ^^
Registration date : 29/11/2008

Trình độ thành viên
HP:
5/5  (5/5)
Exp:
500/500  (500/500)

Xem lý lịch thành viên http://www.nsonha777.sky.vn

Về Đầu Trang Go down

Re: eragon phần 3 BRISINGR-HỎA KIẾM

Bài gửi by nsonha777 on Fri Dec 12, 2008 7:24 pm

tiếp theo chap 4
Eragon tự hỏi: "Có phải mình thay đổi quá nhiều đến nỗi bây giờ mình cũng có thể làm như thế? Như Roran đã nói, mình đã từng giết người, nhưng chỉ trên chiến trường, chứ không bao giờ như thế này."

Cậu quay đầu lại khi nghe tiếng Roran phá vỡ bản lề cuối cùng trên cánh cửa phòng giam Katrina. Thả chiếc búa xuống, Roran định dùng sức phá cửa xông vào, nhưng sau đó nghĩ lại và thử nhấc cửa ra khỏi bản lề. Cái cửa được nâng lên một inch, sau đó dừng lại và lung lay, cơ hồ muốn tuột khỏi tay anh.

Anh hét lên: - Giúp anh với! Anh không muốn Katrina bị đè bẹp.

Eragon nhìn lại lão hàng thịt khốn khổ. Nó không có thời gian để suy nghĩ lan man nữa. Nó phải chọn lựa. Dù cách này hay cách khác, thì nó vẫn phải chọn lựa.

- Eragon!

Eragon nhận ra rằng mình không biết nên làm điều gì. Sự lưỡng lự của bản thân nói với nó rằng giết Sloan hay trả lão về cho Varden là sai lầm. Nhưng nó cũng không biết làm gì khác, ngoại trừ phải tìm ra được cách thứ ba nhân đạo hơn.

Giơ tay ra trước mặt, giống như khi đang ban phước, Eragon thì thầm: - Slytha.

Chiếc cùm kêu loảng xoảng khi Sloan gục xuống ngủ thiếp đi. Khi chắc chắn là câu thần chú đã có hiệu lực, Eragon khoá cửa phòng giam lại và thay bằng ổ khoá của mình.

"Anh định làm gì thế, Eragon?" Saphira hỏi.

"Tí nữa anh sẽ nói với em."

"Nói gì cơ? Anh làm gì có kế hoạch gì?"

"Chờ anh một phút, rồi anh sẽ nghĩ ra."

- Có gì trong đó thế? Roran hỏi Eragon khi nó đến nâng phía bên kia của cánh cửa phòng giam.

- Sloan.

Eragon chỉnh lại tư thế nâng cửa. - Lão chết rồi.

Roran mở to mắt hỏi lại: - Chết như thế nào?

- Có vẻ như bọn chúng bẻ gãy cổ lão.

Trong giây lát, Eragon sợ rằng Roran có thể không tin nó. Nhưng sau đó, anh ấy chép miệng và nói: - Có lẽ như thế lại tốt. Sẵn sàng chưa nào? Một, hai, ba!

Hai người nhấc cánh cửa lớn ra khỏi bản lề và ném nó ra hành lang. Roran ngay lập tức lao vào xà lim được chiếu sáng bởi một cây nến duy nhất. Eragon đi ngay sau anh.

Katrina nằm co người ở một góc giường sắt. - Để ta yên, bọn khốn khiếp không răng! Ta...

Cô đột nhiên lặng đi, ngây ra khi nhìn thấy Roran đang bước đến. Gương mặt cô trắng nhợt vì thiếu nắng và nhem nhuốc, nhưng vào giây phút đó, sự kinh ngạc và tình yêu tha thiết bừng sáng trên khuôn mặt cô. Eragon hầu như chưa bao giờ nhìn thấy ai xinh đẹp như vậy.

Katrina không rời mắt khỏi Roran, cô đứng lên, tay run run chạm vào má anh. - Anh đã tới.

- Ừ, anh đã tới.

Nụ cười hoà lẫn với nước mắt trên khuôn mặt Roran. Anh ôm cô vào lòng, kéo cô vào sát ngực. Họ cứ ôm nhau như thế một lúc lâu.

Roran lui lại và hôn ba lần lên đôi môi cô. Katrina chun mũi lại và kêu lên: - Ôi, râu của anh.

Đó là tất cả những gì cô có thể nói, bởi mọi thứ đều quá bất ngờ, và giọng cô tràn đầy sự kinh ngạc đến nỗi làm Eragon cười khúc khích. Dường như đến lúc này, cô mới nhận ra sự hiện diện của nó.

Cô bối rối, chăm chú nhìn Eragon. - Có phải cậu không, Eragon?

- Vâng ạ.

- Bây giờ cậu ấy là Kỵ sỹ Rồng rồi. Roran nói.

- Kỵ sĩ Rồng? Ý anh là... Giọng cô ngập ngừng, sự ngạc nhiên xâm chiếm cô. Cô liếc nhìn Roran, và như thể để được bảo vệ, cô ôm anh chặt hơn và lùi ra sau anh.

Cô hỏi Roran: - Làm sao... làm sao hai anh em tìm thấy cha con em? Còn có ai đi với hai anh em không?

- Chuyện đó để sau hẵng nói. Bây giờ chúng ta phải thoát ra khỏi Helgrind trước khi đế quốc phái người đuổi theo chúng ta.

- Khoan đã! Cha em thì sao? Anh có tìm thấy cha em không?

Roran nhìn Eragon rồi quay lại, nhẹ nhàng nói với Katrina: - Bọn anh đã đến quá muộn.

Katrina run lên. Cô nhắm mắt lại, một dòng nước mắt chảy dài trên gương mặt cô. - Đành vậy.

Trong khi nói chuyện, Eragon hối hả nghĩ cách giải quyết trường hợp của Sloan. Nó không cho Saphira biết ý dịnh của mình vì nó biết cô ả sẽ không đồng ý với mình. Một kế hoạch bắt đầu hình thành trong óc nó. Đó là một ý tưởng kì quặc, đầy nguy hiểm và rủi ro, nhưng trong trường hợp này thì đó là cách duy nhất khả thi.

Không miên man suy nghĩ nữa, Eragon bắt tay vào hành động ngay. Có quá nhiều thứ phải làm trong một khoảng thời gian hạn hẹp.

Nó giơ tay và nói: - Jierda!

Các đốm lửa xanh loé lên, và chiếc cùm sắt xung quanh mắt cá chân Katrina bung ra. Cô nhảy lên vì ngạc nhiên.

- Ma thuật! Cô thì thào.

- Một câu thần chú đơn giản thôi mà.

Cô co người tránh Eragon khi nó đưa tay về phía cô. - Chị Katrina, em phải đảm bảo là Galbatorix hay một pháp sư của hắn không phù phép bẫy chị hay buộc chị phải thề bằng ngôn ngữ cổ.

- Ngôn ngữ?

Roran ngắt lời cô: - Eragon! Hãy làm việc đó khi ta hạ trại. Chúng ta không thể ở lại đây được.

- Không. Eragon vung tay lên. - Ta phải làm việc đó ngay bây giờ.

Roran chau mày và bước sang bên cạnh để Eragon đặt tay lên vai Katrina. - Chị hãy nhìn vào mắt em. Nó nói.

Cô gật đầu và làm theo.

Đây là lần đầu tiên Eragon có lý do sử dụng các câu thần chú Oromis đã dạy nó để phát hiện những gì mà một pháp sư khác đã làm, và nó không dễ dàng gì nhớ lại từng từ ở trong những cuộn giấy ghi thần chú ở Ellesméra. Trí nhớ tệ hại đến nỗi nó phải ba lần sử dụng từ đồng nghĩa để hoàn thành câu thần chú.

Eragon chăm chú nhìn vào đôi mắt long lanh của Katrina và miệng lẩm nhẩm đọc thần chú bằng ngôn ngữ cổ. Đôi khi, được sự cho phép của cô, kiểm tra ký ức của cô để xem xem liệu đã có ai can thiệp vào hay không. Nó cố gắng làm việc đó hết sức nhẹ nhàng chứ không giống như cặp sinh đôi đã hành hạ trí óc của nó theo một cách thức giống như vậy vào ngày nó đến Farthen Dur.

Roran đi qua đi lại trước cửa để canh chừng. Từng giây trôi qua càng làm anh lo lắng hơn, anh quay quay cái búa và gõ vào đùi cứ như thể theo nhịp điệu một bản nhạc.

Cuối cùng, Eragon buông Katrina ra. - Xong rồi.

- Cậu thấy được gì? Cô thì thầm.

Cô tự ôm mình, trán nhăn lại đầy lo lắng và chờ kết luận của nó. Roran cũng đứng yên và sự im lặng tràn ngập xà lim.

- Không có gì ngoài suy nghĩ của chính bản thân chị. Chị không bị một câu thần chú nào ảnh hưởng cả.

- Tất nhiên rồi. Roran càu nhàu và ôm lấy Katrina.

Cả ba người cùng nhau rời khỏi xà lim.

- Brising, iet tauthr! Eragon kêu lên, đưa tay về phía quang cầu đang lửng lơ gần trần hành lang.

Theo lệnh của nó, quang cầu lao đến ngay trên đầu nó và dừng ở đó giống như một mảnh gỗ trôi trên sóng nước.

Eragon dẫn dường và họ vội vã quay trở lại qua vô số đường hầm chằng chịt hướng về phía cửa hang nơi họ đã hạ cánh. Trong khi chạy vội qua nền đá trơn, nó luôn canh chừng sự xuật hiện của con Ra'zac còn lại, đồng thời chú ý bảo vệ Katrina. Nó nghe thấy ở đằng sau, Roran và Katrina nói với nhau những từ rời rạc.

- Anh yêu em... Horst và những người khác đều an toàn... Luôn luôn... Vì em... Ừ...Ừ... Ừ... Ừ.

Sự tin tưởng và tình cảm yêu thương mà họ dành cho nhau khiến Eragon bỗng dưng có cảm giác khao khát được giống như thế.

Khi chỉ còn cách cửa hang chính khoảng mười thước và bắt đầu nhìn thấy ánh sáng yếu ớt ở trước mặt, Eragon làm quang cầu biến mất. Sau vài bước chân, Katrina đi chậm lại, rồi tựa lưng vào thành hang và che mặt lại.

- Em không thể nhìn. Chói quá, mắt em đau.

Roran nhanh chóng chắn trước mặt cô, để cô nấp sau bóng anh. - Lần gần đây nhất em ở bên ngoài là khi nào?

- Em không biết! Giọng cô xen lẫn chút hoảng hốt. - Em không biết! Kể từ khi bọn chúng mang em đến đây. Anh Roran ơi, liệu em có bị mù không?

Cô sụt sịt rồi khóc thút thít.

Những giọt nước mắt của cô khiến Eragon thấy ngạc nhiên. Nó nhớ rằng cô đã từng là một con người mạnh mẽ và dũng cảm. Nhưng mà cô đã bị giam nhiều tuần trong bóng tối và bị cái chết đe doạ.

"Nếu mình ở vị trí như chị ấy thì có lẽ mình cũng không phải là mình nữa."

- Không, em ổn mà. Em chỉ cần dần dần làm quen trở lại với ánh sáng mặt trời thôi. Roran vuốt nhẹ mái tóc cô. - Dũng cảm lên em, đừng để điều này làm em buồn. Mọi thứ rồi sẽ ổn mà. Bây giờ em đã an toàn rồi. An toàn, Katrina ạ. Em nghe thấy anh nói không?

- Có ạ.

Mặc dù không muốn làm hỏng chiếc áo dài mà những người Elf đã tặng mình, Eragon vẫn xé ra một mảnh vải ở gấu áo. Nó đưa cho Katrina và nói: - Chị dùng cái này bịt mắt lại. Chị vẫn có thể nhìn qua nó, đủ để không bị ngã hay đụng vào các thứ khác.
avatar
nsonha777
Leader of Study group
Leader of Study group

Nam
Tổng số bài gửi : 152
Age : 24
Đến từ : từ lớp 9a1 , nơi tôi có 1 gia đình thứ 2 nhóm The Rains
Công việc/sở thích : ăn-ngù nghỉ ^^
Registration date : 29/11/2008

Trình độ thành viên
HP:
5/5  (5/5)
Exp:
500/500  (500/500)

Xem lý lịch thành viên http://www.nsonha777.sky.vn

Về Đầu Trang Go down

Re: eragon phần 3 BRISINGR-HỎA KIẾM

Bài gửi by nsonha777 on Fri Dec 12, 2008 7:24 pm

Cô cám ơn nó và tự bịt mắt lại.

Ba người lại tiếp bước vào phần hang chính tràn đầy ánh sáng mặt trời, nền hang còn dính máu, và bây giờ thì bốc mùi hôi thối, chủ yếu là do khói bốc ra từ thân thể của con Lethrblaka, ngay cả khi ra đến cửa hang chỗ Saphira đang đứng. Khi thấy Saphira, Katrina há miệng kinh sợ rồi ôm chặt lấy Roran.

Eragon nói: - Chị Katrina, cho phép em giới thiệu chị với Saphira. Em là Kỵ sĩ Rồng mà. Nó có thể hiểu nếu chị nói chuyện với nó.

- Chào rồng, thật là vinh hạnh. Katrina cuối cùng cũng thốt ra được. Cô cố gắng nhún gối cúi chào Saphira.

Cô nàng cúi đầu chào lại, sau đó quay sang Eragon. "Em đã khám tổ của con Lethrblaka, nhưng em chỉ tìm thấy toàn xương mà thôi, có vài cái còn có mùi thịt tươi. Bọn Ra'zac chắc đã ăn thịt những người nô lệ tối qua."

"Giá như chúng ta có thể cứu được họ."

"Em biết, nhưng chúng ta không thể bảo vệ tất cả mọi người trong cuộc chiến này."

Chỉ tay về phía Saphira, Eragon nói: - Anh chị hãy trèo lên trên lưng Saphira đi. Em sẽ quay lại ngay.

Katrina lưỡng lự rồi quay lại nhìn Roran. Anh gật đầu và nói nhỏ: - Không sao đâu em, Saphira mang bọn anh tới đây mà.

Hai người đi vòng qua xác chết của con Lethrblaka để tới bên Saphira. Cô ả ép sát bụng xuống đất để họ có thể trèo lên lưng. Hai tay đan vào nhau để tạo thành một cái bậc, Roran nâng Katrina lên đủ cao để cô tự leo lên phía trên chân trước của Saphira. Từ chỗ đó, Katrina bước lên cái dây đai yên cương có móc gắn với chân của Saphira như thể leo thang cho tới khi cô ngồi vào giữa hai vai Saphira. Roran cũng leo lên giống như một con dê núi nhảy từ rìa đá này sang rìa đá khác.

Eragon đi sau hai người và xem xét vềt thương của Saphira, đánh giá mức độ nghiêm trọng của các vết xước, vết cắt, chỗ rách, bầm dập, và các vết thương do bị đâm. Để làm được điều đó, nó còn dựa vào cảm giác của bản thân Saphira, ngoài những gì mà nó thấy được bằng mắt.

Saphira nói: "Trời ơi, hãy để dành sự quan tâm của anh đến khi chúng ta nằm ngoài vòng nguy hiểm đi. Em sẽ không chảy máu đến chết đâu."

"Em biết không phải là như vậy. Em đang bị chảy máu trong. Nếu anh không cầm máu lại, em có thể bị những biến chứng anh không chữa được, và chúng ta sẽ không bao giờ có thể trở lại Varden được. Đừng cãi anh nữa, em không thể khiến anh thay đổi ý định được đâu, và cũng chỉ mất không quá một phút thôi."

Nhưng trên thực tế thì Eragon phải mất vài phút để giúp Saphira phục hồi lại tình trạng sức khoẻ như trước đây. Vết thương của cô nàng nghiêm trọng đến nỗi, để hoàn thành những câu thân chú của mình Eragon phải dốc hết năng lượng từ Đai lưng của Beloth Khôn Ngoan, và sau đó, phải dựa vào nguồn sức mạnh dự trữ lớn lao của Saphira. Khi nó chuyển từ một vết thương lớn sang một vết thương nhỏ, Saphira phản đối rằng nó đang hành động một cách ngu ngốc và xin hãy để cô nàng yên. Nó lờ đi, mặc cho cô ả bực tức.

Sau đó, Eragon ngồi sụp xuống, mệt mỏi vì đã sử dụng pháp thuật và đã phải chiến đấu. Nó chỉ tay về phía những vết thương do mỏ của con Lethrblaka gây ra, nói: "Em nên nhờ Arya hay một người Elf nào đó xem xét lại những gì anh làm. Anh đã cố gắng hết sức, những nhỡ đâu còn có vết thương nào anh bỏ sót."

Saphira nói: "Em rất trân trọng sự quan tâm anh dành cho em, nhưng đây không phải là nơi để thể hiện những tình cảm ướt át. Ta đi thôi!"

"Ừ, đến lúc phải đi rồi." Eragon lùi lại và đi về phía hang.

"Thôi nào!" Roran gọi. "Nhanh lên!"

"Eragon!" Saphira kêu lên.

Eragon lắc đầu. - Không. Em sẽ ở lại đây.

- Cậu... Roran bắt đầu nói thì một tiếng gầm dữ tợn từ Saphira đã cắt ngang lời anh. Cô nàng quật đuôi vào thành hang và dùng vuốt cào đá và xương lên, thể hiện sự đau đớn tột cùng.

- Hãy nghe em! Eragon hét lên. - Một tên Ra'zac vẫn còn ở đâu đó ngoài kia. Và hãy nghĩ xem những gì khác còn có thể ở Helgrind: các cuộn sách phép, bình phép, thông tin về hoạt động của đế quốc - những thứ đó có thể có ích cho chúng ta! Bọn Ra'zac thậm chí có thể còn giữ trứng của chúng ở đây. Nếu quả thật như vậy thì em phải huỷ trước khi Galbatorix lấy chúng làm của riêng.

Với Saphira, Eragon cũng nói: "Anh không thể giết Sloan, anh cũng không thể để Roran hay Katrina nhìn thấy ông ta, và anh cũng không thể để cho ông ta chết đói trong xà lim hay để người của Galbatorixbắt ông ta lại. Anh xin lỗi, nhưng anh phải một mình giải quyết trường hợp này."

- Vậy cậu sẽ ra khỏi nơi này bằng cách nào? Roran hỏi.

- Em sẽ chạy. Anh biết đấy, bây giờ em chạy nhanh như người Elf.

Chóp đuôi của Saphira rung lên. Đó là dấu hiệu duy nhất Eragon biết trước khi Saphira lao đến chỗ nó và giương vuốt ra. Nó chạy vào trong hang chỉ một phần tư giây trước khi chân trước của Saphira lao qua chỗ nó vừa đứng.

Saphira dừng trước cửa hang và gầm lên tức giận vì cô nàng không thể theo nó vào lòng hang chật hẹp. Thân hình cô ả chắn hầu hết ánh sáng trước cửa hang. Đá xung qua Eragon rung lên khi Saphira dùng móng và răng đào bới đường vào, phá vỡ nhiều mảng đá. Eragpn cảm thấy sợ hãi khi nhìn cô nàng gầm gừ dữ tợn và cái miệng đầy răng dài bằng cánh tay. Lúc này nó mới hiểu cảm giác của con thỏ khi thu mình trong hang còn con sói thì đào bới sau lưng nó.

- Gánga! Eragon hét lên.

"Không!" Saphira gục đầu xuống đất và rên rỉ đến não lòng, đôi mắt nó mở to thật đáng thương.

"Gánga! Anh rất yêu quý em, Saphira, nhưng em phải đi thôi."

Cô ả lùi lại vài thước, đưa mũi hít hít và lại rên rỉ giống như mèo.

Eragon không muốn làm Saphira buồn, và nó cũng không muốn phải xa cô nàng, bởi việc đó cũng có cảm giác như xé bỏ một phần thân thể của nó vậy. Nỗi buồn của Saphira thông qua mối liên hệ tinh thần giữa hai bên, cùng với nỗi đau đớn của bản thân nó, khiến nó gần như tê liệt.

Nhưng cuối cùng nó cũng cố gắng thu hết nghị lực nói với Saphira: "Gánga! Và đừng quay lại tìm anh hay bảo ai đến tìm anh. Anh sẽ ổn thôi. Gánga! Gánga!"

Saphira thất vọng tru lên, rồi cô ả miễn cưỡng bước ra cửa hang. Từ trên yên, Roran nói: - Eragon, thôi nào! Đừng ngớ ngẩn như thế nữa. Vai trò của cậu quá quan trọng nên không nên chịu rủi ro để...

Âm thanh và chuyển động đã đồng thời át đi phần câu nói còn lại của anh khi Saphira cất cánh lao ra khỏi hang. Trên bầu trời quang đãng, những chiếc vẩy của cô nàng lấp lánh như vô số hạt kim cương xanh.

Eragon nghĩ: "Saphira thật lộng lẫy, kiêu hãnh, cao quý, và đẹp hơn bất kỳ sinh vật nào khác. Không có con hươu hay sư tử nào có thể so sánh được với sự cao quý của một con rồng đang bay.

Saphira nói với nó: "Em sẽ chỉ chờ một tuần thôi. Sau đó em sẽ trở lại tìm anh, cho dù em có phải chiến đấu với Thorn, Shruikan và một nghìn pháp sư."

Eragon đứng đó cho đến khi cô nàng bay xa khỏi tầm mắt và nó không thể cảm nhận được tâm trí của cô ả nữa. Sau đó, với trái tim nặng trĩu, nó vươn vai lên, bỏ lại sau lưng ánh nắng mặt trời và tất cả những gì tươi sáng, tràn đầy sức sống để quay trở lại lòng hang âm u.
avatar
nsonha777
Leader of Study group
Leader of Study group

Nam
Tổng số bài gửi : 152
Age : 24
Đến từ : từ lớp 9a1 , nơi tôi có 1 gia đình thứ 2 nhóm The Rains
Công việc/sở thích : ăn-ngù nghỉ ^^
Registration date : 29/11/2008

Trình độ thành viên
HP:
5/5  (5/5)
Exp:
500/500  (500/500)

Xem lý lịch thành viên http://www.nsonha777.sky.vn

Về Đầu Trang Go down

Re: eragon phần 3 BRISINGR-HỎA KIẾM

Bài gửi by nsonha777 on Fri Dec 12, 2008 7:29 pm

CHAP 5 : KỊ SĨ VÀ RA'ZAC
Eragon ngồi tắm trong ánh sáng của cây đèn ma trơi đỏ rực trong căn đại sảnh ngăn thành nhiều ổ nhỏ gần trung tâm Helgrind. Thanh kiếm của nó gác ngang trên đùi.

Tảng đá dội lại âm thanh của nó khi nó đọc đi đọc lại một đoạn cổ ngữ. Đó không phải pháp thuật, chỉ là một đoạn thông điệp cho tên Ra'zac còn lại. Điều nó nói là: - Đến đây, hỡi loài thú mọi rợ ăn thịt người, hãy để chúng ta kết thúc cuộc chiến giữa hai bên. Ngươi đã bị thương, ta cũng đã mệt mỏi lắm rồi. Đồng bọn ngươi đều chết cả, ta cũng chỉ còn lại một mình. Chúng ta sẽ quân bình giao chiến. Ta hứa sẽ không dùng ma thuật đấu với ngươi, cũng không đánh bị thương hoặc bẫy ngươi với những phép thuật thần chú mà ta đã giăng ra. Đến đây, hỡi loài thú mọi rợ ăn thịt người, hãy để chúng ta kết thúc cuộc chiến giữa hai bên..."

Khoảng thời gian mà nó truyền đi đoạn thông điệp dường như dài vô tận, nhưng thời gian lại không có ý nghĩa gì trong căn phòng rùng rợn mà mọi thứ sẽ không bao giờ thay đổi theo từng chuỗi vô tận của những lời nói mà thứ tự và tầm quan trọng đã không còn chút gì khiến nó quan tâm nữa. Sau một lúc, tiếng la hét của nó đã ngừng hẳn và một cảm giác bình an kỳ lạ phủ quanh Eragon.

Nó dừng đọc khi miệng vẫn còn đang mở, sau đó khép miệng lại, cẩn thận quan sát chung quanh.

Cách ba mươi bước phía trước mặt nó là tên Ra'zac. Máu vẫn đang nhỏ giọt từ đường viền của cái áo choàng rách tả tơi của hắn.

- Chủ nhân của ta không cho phép ta giết ngươi. Hắn rít lên.

- Nhưng giờ phút này điều đó không liên can gì tới ngươi cả.

- Không. Nếu ta gục ngã dưới kiếm của ngươi, hãy để Galbatorix đối phó với ngươi và hắn chắc chắn sẽ làm. Hắn có nhiều dũng khí hơn ngươi nhiều.

Eragon cười. - Dũng khí? Ta đây là vô địch trong loài người, không phải là hắn.

- Đúng là một thằng nhóc ngu xuẩn. Tên Ra'zac ngóc đầu lên một chút, nhìn tới tử thi của một tên Ra'zac khác ở phía xa của đường hầm. - Nàng là kẻ truyền giống của ta. Ngươi đã trở nên mạnh hơn kể từ lần đầu chúng ta gặp mặt, Khắc Tinh của Tà Thần.

- Một là thế, hai là chết.

- Ngươi có thể đồng ý một hiệp ước với ta không, Khắc Tinh của Tà Thần?

- Hiệp ước như thế nào?

- Ta là người cuối cùng của giống dân ta, Khắc Tinh của Tà Thần. Chúng ta được truyền lại từ thời thượng cổ, và ta không muốn để giống nòi chúng ta bị chìm trong lãng quên. Ngươi có sẵn lòng nhắc nhở loài người các ngươi qua các bài hát cũng như lịch sử về nỗi kinh hãi mà chúng ta đã gây đến cho giống người các ngươi? Hãy nhớ về chúng ta như một nỗi hoảng sợ!

- Tại sao ta phải làm như vậy cho ngươi?

Gục mỏ vào trong lồng ngực hẹp của hắn, tên Ra'zac rít lên cho bản thân hắn nghe một hồi. - Bởi vì, hắn nói, Ta sẽ cho ngươi biết một bí mật. Đúng vậy, ta sẽ cho ngươi biết.

- Vậy nói đi.

- Hãy hứa với ta trước, chỉ sợ ngươi gạt ta thôi.

- Không. Cho ta hay, rồi sau đó ta sẽ quyết định xem có đồng ý hay không.
avatar
nsonha777
Leader of Study group
Leader of Study group

Nam
Tổng số bài gửi : 152
Age : 24
Đến từ : từ lớp 9a1 , nơi tôi có 1 gia đình thứ 2 nhóm The Rains
Công việc/sở thích : ăn-ngù nghỉ ^^
Registration date : 29/11/2008

Trình độ thành viên
HP:
5/5  (5/5)
Exp:
500/500  (500/500)

Xem lý lịch thành viên http://www.nsonha777.sky.vn

Về Đầu Trang Go down

Re: eragon phần 3 BRISINGR-HỎA KIẾM

Bài gửi by nsonha777 on Fri Dec 12, 2008 7:30 pm

Một phút trôi qua, cả hai đều không nhúc nhích, dù vậy Eragon vẫn giữ toàn thân căng lên sẵn sàng ứng phó một cuộc tập kích bất ngờ.

Sau một chuỗi các tiếng lách cách chói tai, tên Ra'zac nói: - Hắn ta đã gần biết được tên của một người.

- Ai đã gần biết?

- Galbatorix.

- Là tên của ai?

Tên Ra'zac rít lên trong nỗi thất vọng khó chịu. - Ta không thể nói cho ngươi biết! Cái tên đó! Cái tên thật đó!

- Ngươi phải cho ta biết nhiều tin tức hơn như thế.

- Ta không thể!

- Nếu vậy thì dẹp cái hiệp ước kia đi.

- Ta nguyền rủa ngươi, Kỵ Sĩ! Ta nguyền rủa ngươi! Khiến ngươi không có ổ, không có nhà, không tìm được sự bình yên trên vùng đất của ngươi! Khiến ngươi rời bỏ Alagaesia và không bao giờ trở lại!

Tóc gáy của Eragon dựng đứng cả lên trong sợ hãi, trong đầu nó vang lên những lời nói của Angela. Bà phù thủy đã từng làm phép lên những khúc xương rồng cho nó, cho nó biết về hạnh vận của nó và tiên đoán một số phận y hệt như vậy.

Một cái đuôi ngựa tẩm máu ngăn giữa Eragon và tên Ra'zac, hắn mở chiếc áo khoác đẫm máu kia, lộ ra một cây cung với mũi tên đã được lắp sẵn vào dây.

Nâng vũ khí lên, tên Ra'zac chỉa ngay ngực Eragon bóp cò.

Eragon dùng kiếm đánh trúng thân mũi tên khiến nó văng qua một bên.

Như thể hành động này chỉ là cử chỉ mở đầu bình thường theo tập tục mà giống người bọn chúng thường làm trước khi thật sự giao đấu, tên Ra'zac cúi người đặt cây cung xuống nền nhà, rồi sau đó từ từ kéo mũ trùm đầu thẳng ra và lấy một thanh kiếm lưỡi mỏng như lá được giấu dưới áo choàng. Trong khi đó, Eragon cũng nhỏm dậy, xuống tấn, hai tay nắm chặt lấy thanh kiếm.

Cả hai xông vào nhau. Tên Ra'zac vừa định chém Eragon một nhát từ cổ xuống hông, nhưng Eragon đã vặn người né sang một bên tránh nhát kiếm. Lấy hết sức phóng kiếm chỉa lên trên, nó đâm các gai nhọn trên thanh kiếm ngay dưới mỏ của Ra'zac, xuyên qua lớp thép bảo vệ cổ của con thú này.

Toàn thân tên Ra'zac rung lên và sau đó đổ ầm xuống mặt đất.

Eragon nhìn chằm chằm kẻ tử địch mà nó ghét nhất, nhìn vào cặp mắt đen không mí rồi nó đột nhiên cảm thấy hai đầu gối mềm nhũn ra, nó nôn oẹ lên khắp bức tường của hành lang.

Eragon vừa chùi miệng vừa rút thanh kiếm ra và thầm thì: - Đây là cho cha của chúng ta, cho nhà cửa của chúng ta, cho Carvahall, cho Brom... Ta đã trả đủ mối thù này. Hãy để các ngươi thối nát ở đây muôn đời, hỡi đám Ra'zac.

Đi vào một căn phòng, Eragon lôi lão Sloan, lúc này vẫn còn đang ngủ say dưới pháp lực bùa chú - vác lão ta lên vai rồi từng bước lần lại lối cũ trở về hang động chính của Helgrind. Dọc đường, nó hay hạ lão Sloan xuống đất, để lão ở đó trong lúc nó đi thăm dò các phòng ốc và các lối đi phụ mà nó chưa từng đi qua. Ở những nơi này, nó khám phá ra nhiều thứ vũ khí ma quái, kể cả bốn ống đựng dầu Seithr mà nó đã lập tức hủy đi để đám người ác độc không thể dùng thứ acid ăn mòn xác thịt này cho các âm mưu hiểm độc của chúng.

Ánh sáng mặt trời nóng bỏng như thiêu đốt hai gò má Eragon khi nó vừa mới bò ra khỏi hệ thống đường hầm. Nó nín thở, nhanh chóng vượt qua xác chết của đám Lethrblaka, tới cửa của một hang động rộng lớn, nó nhìn xuống vách dựng đứng của Helgrind ở phía các đồi núi xa xa bên dưới. Nhìn về hướng tây, nó thấy một cột bụi màu cam nổi lên cuồn cuộn ở thông đạo nối liền Helgrind và Dras-Leona, đánh dấu bước tiến của một nhóm kỵ binh.

Vai phải của Eragon đang đau nhức vì phải chịu đựng trọng lượng của lão Sloan, nên nó đẩy lão hàng thịt sang phía vai bên kia. Nó chớp chớp mắt để cho các giọt mồ hôi đang bám ở đầu mí mắt văng đi, trong đầu chật vật tìm cách để nó có thể đem lão Sloan cùng với nó xuống phía dưới cách chừng năm ngàn bộ.

- Ở phía dưới cách chừng một dặm thôi, nó lẩm bẩm, Nếu có lối đi, ta có thể dễ dàng vượt qua khoảng cách này, cho dù phải mang theo lão Sloan. Nên ta phải có sức để thi triển pháp thuật mang bọn ta xuống... Đúng rồi, nhưng việc muốn làm cần nhiều thời gian mà bỏ sức ra một lúc như vậy cũng không xong, sẽ kiệt lực mà chết. Sư phụ Oromis từng nói, cơ thể con người chỉ chứa đủ lực để sử dụng trong khoảng vài giây để thi triển các loại thần chú. Ta chỉ có một số lực nào đó để dùng trong khoảnh khắc, và khi đã cạn, ta phải chờ cho tới khi hồi phục được.

Giữ chặt lấy lão Sloan, Eragon nhìn chăm chú về phía một ghềnh đá hẹp khoảng một trăm bộ phía dưới. "Sẽ rêm người lắm đây", nó nghĩ thế, chuẩn bị bản thân cho cú nhảy. Sau đó nó hét: - Audr!

Eragon cảm nhận được nó đang lơ lửng cách mặt đất khoảng vài gang tay. Nó nói: - Fram!

Câu thần chú đẩy nó ra khỏi Helgrind vào khoảng không bên cạnh, không có chỗ bám víu, cứ như là một đám mây trôi trên trời. Dù quá quen với cảm giác này qua các chuyến phi hành với Saphira, nhưng việc không cảm nhận được gì ngoài không khí dưới chân cũng khiến nó không an tâm.

Vận dụng pháp thuật, Eragon nhanh chóng hạ xuống bên dưới, rời xa hang động của Ra'zac lúc này đã bị các vách đá che khuất, bay về phía ghềnh đá. Giày của nó trượt phải một đám đá vụn. Trong vài giây ngưng thở ngắn ngủi, nó chới với, ráng tìm ra chỗ chắc chắn để đặt chân nhưng lại không dám nhìn xuống bởi vì quay đầu có thể sẽ làm nó lộn cổ về phía trước. Nó thét lên một tiếng khi cảm thấy chân trái tuột khỏi ghềnh đá và bắt đầu rơi thẳng xuống. Trước khi có thể sử dụng lại phép thuật để tự cứu, cả người nó đột ngột khựng lại vì chân trái đã bị kẹt vào một khe đá. Những cạnh sắc bén của khe đá cắm sâu vào bắp thịt sau ống chân, nhưng nó không hề để ý vì chính khe đá này đã giữ yên được người nó ở một chỗ.

Eragon quay lưng về phía Helgrind, lợi dụng địa thế để sốc thân thể mềm èo của lão Sloan.

- Cũng không tệ lắm. Nó nhận xét.

Cố gắng lần này đã khiến nó tiêu hao nhiều sức lực, nhưng không nhiều đến mức không thể tiếp tục đi nữa.

- Ta có thể làm xong việc này. Eragon nói.

Nó hít sâu một hơi không khí trong lành, đợi một chút cho nhịp tim chậm lại, nó cảm thấy giống như mới vừa chạy đua cả dặm với lão Sloan trên lưng.

Đám kỵ bịnh đang tiến tới gần lại lọt vào tầm mắt nó lần nữa. Bọn họ thật sự đã tới gần hơn lần trước rất nhiều, phóng ngựa qua khoảng đất khô cằn với tốc độ đáng ngại.

"Đây là cuộc chạy đua giữa bọn họ và ta," nó nghĩ, "Ta phải trốn thoát trước khi họ đến Helgrind. Chắc chắn sẽ có đám pháp sư theo bọn chúng, ta hiện giờ không có sức để đấu với đám pháp sư của Galbatorix."

Nó liếc mắt nhìn vào mặt lão Sloan rồi nói: - Lão có thể giúp một tay chứ hả? Ít nhất là phải làm như vậy để đáp việc tôi không màng sống chết cứu lão.

Lão hàng thịt đang ngủ say chỉ quẹo đầu sang một bên, hoàn toàn chìm đắm trong thế giới mộng mơ của lão.

Làu bàu một chút, Eragon đẩy người khỏi Helgrind, rồi nói: - Audr.
avatar
nsonha777
Leader of Study group
Leader of Study group

Nam
Tổng số bài gửi : 152
Age : 24
Đến từ : từ lớp 9a1 , nơi tôi có 1 gia đình thứ 2 nhóm The Rains
Công việc/sở thích : ăn-ngù nghỉ ^^
Registration date : 29/11/2008

Trình độ thành viên
HP:
5/5  (5/5)
Exp:
500/500  (500/500)

Xem lý lịch thành viên http://www.nsonha777.sky.vn

Về Đầu Trang Go down

Re: eragon phần 3 BRISINGR-HỎA KIẾM

Bài gửi by nsonha777 on Fri Dec 12, 2008 7:31 pm

Cả người nó lại bay bổng.

Lần này nó lợi dụng sức lực của lão Sloan, cho dù chỉ còn một chút, và cả sức lực của nó.

Cả hai rơi xuống như hai con chim lạc đàn ở giữa những sườn núi đá mấp mô về hướng một ghềnh đá lớn khác như hứa hẹn một nơi trú ẩn an toàn.

Eragon khéo léo lèo lái hướng rơi xuống của cả hai. Nó không để cho rơi theo đường thẳng, thay vì đó rơi xéo sang hướng bên phải để cả hai có thể vòng qua Helgrind và lợi dụng núi đá khổng lồ này che dấu nó và lão Sloan khỏi đám kỵ binh kia.

Càng xuống tới gần đất bằng, bọn họ càng rơi chậm hơn. Eragon cảm nhận được sự mệt nhọc kinh khủng gần kề, khiến nó không thể nhảy xa được và sự hồi phục cũng càng lúc càng trở nên khó khăn hơn. Lúc này cả nhấc một ngón tay cũng là cả một vấn đề khó chịu cùng cực. Cơn buồn ngủ đang bao phủ lấy nó, làm lu mờ suy nghĩ và cảm nhận bắp thịt đang đau nhức của nó khiến các cạnh đá sắc bén nhất giống như các gối ngủ mềm mại.

Cuối cùng nó cũng rơi xuống tới khoảng đất đang bị ánh nắng thiêu đốt, quá yếu ớt để giữ cho nó và lão Sloan khỏi phải đâm sầm xuống mặt đất, Eragon nằm xấp, hai tay ngoặt ngoẹo trước ngực, đờ đẫn nhìn những đốm vàng trên bề mặt một cục đá nhỏ cách mũi nó một khoảng một lóng tay. Lão Sloan đè lên lưng của nó như một thỏi sắt.

Không khí thở ra khỏi phổi của Eragon nhưng hình như không có không khí mới bù đắp lại. Tầm nhìn của nó tối dần đi như thể một đám mây đã che mờ mặt trời. Mỗi nhịp tim của nó như đang bị một cơn buồn ngủ chết người bóp chặt, và nhịp tim khi đập, chỉ đập nhè nhẹ yếu ớt.

Eragon đã không còn khả năng để suy nghĩ liền mạch, nhưng tri giác ở sâu trong đầu não cho nó biết cái chết đang gần kề. Điều này không làm nó lo sơ, ngược lại, viễn cảnh này rất thoải mái bởi vì nó đã mệt đến mức không thể tưởng tượng nổi và cái chết sẽ trả lại tự do cho nó khỏi cái vỏ thân xác bầm dập này, cho phép nó vĩnh viễn được an nghỉ.

Đằng sau đầu Eragon xuất hiện một con ong bự như ngón tay cái. Nó vòng qua bên tai rồi lượn lờ trên cục đá, quan sát những đốm vàng vốn cùng một màu vàng tươi như thảm bông trải dài mấy ngọn đồi. Mớ lông trên đầu con ong óng ánh dưới ánh bình minh, từng sợi hiện lên rõ ràng trước mắt Eragon. Đôi cánh của nó vỗ vào nhau tạo ra âm thanh ầm ầm như tiếng trống. Phấn hoa bám đầy những sợi lông cứng trên chân của nó.

Con ong tràn đầy khí lực, vô cùng sống động xinh đẹp, sự hiện hữu của nó đã phục hồi ý chí sinh tồn của Eragon. Một thế giới mà còn sự hiện hữu những sinh vật kỳ diệu như con ong kia là một thế giới mà nó muốn sống.

Chỉ dựa vào ý chí bản thân, nó kéo tay trái ra khỏi chỗ bị ngực đè lên và nắm lấy thân của một bụi cây gần đó. Giống như một con đỉa, một con tíc hay một ký sinh trùng nào khác, nó hút lấy sinh mạng bụi cây, khiến cây đó trở nên rủ rục, ngã sang màu vàng úa. Từng luồng sinh lực tràn qua người Eragon làm tinh thần nó trở nên minh mẫn.

Đến lúc này nó mới thấy sợ. Một khi đã lấy lại ước muốn được sinh tồn, nó lại không thấy gì chung quanh ngoại trừ sự khủng bố trong màn đen phía trước.

Ráng kéo người về phía trước, nó nắm lấy một bụi cây khác và hút sinh lực vào cơ thể, rồi bụi thứ ba, bụi thứ tư, và cứ thế tiếp tục cho tới khi nó một lần nữa lấy lại được khí lực bình thường.

Eragon đứng lên và nhìn về phía các bụi cây đã trở nên vàng úa trải dài phía sau nó, một vị đắng tràn ngập miệng nó khi nó nhận lấy sức lực những sinh vật mà nó đã vắt khô kiệt.

Eragon biết rằng nó trước giờ vốn bất cẩn trong việc sử dụng pháp thuật và hành vi bất cẩn này của nó có lẽ sẽ gây đến sự sụp đổ của Varden nếu nó chết. Nghĩ lại, sự ngu xuẩn của nó khiến nó rúm người lại.

Nó nghĩ trong đầu: "Brom sẽ bạt tai ta nếu biết ta dính vào chuyện phiền phức này."

Quay qua lão Sloan, Eragon nhấc bổng lão hàng thịt gầy ốm khỏi mặt đất. Sau đó nó hướng về hướng đông, phóng đi khỏi Helgrind dưới sự che chở của khe núi.

Mười phút sau, nó ngừng lại để xem có bị ai theo dõi, nó thấy một đám mây bụi cuộn lên ở chân núi Helgrind, điều này có nghĩa là đám kỵ bịnh đã đến được tháp đá đen.

Nó cười. Cái đám nô tài này của Galbatorix cũng thiệt là tệ, không có tên pháp sư nào có thể khám phá ra ý nghĩ của nó hay của lão Sloan.

Nó nghĩ trong đầu: "Đợi đến khi bọn chúng tìm ra được xác của đám Ra'zac, ta đã được một dặm hay hơn nữa rồi. Ta không tin là đến lúc đó bọn chúng có thể tìm được ta. Hơn nữa, bọn chúng tìm là tìm một con rồng và người Kỵ Sĩ của nó, chứ không phải tìm một kẻ đi bộ."

Hài lòng vì không phải lo lắng về một cuộc tấn công nào, Eragon tiếp tục đi theo nhịp độ cũ, cất bước đều đặn nhẹ nhàng để có thể đi như thế cả ngày trời.

Mặt trời trên đầu lấp loáng ánh sáng vàng và trắng. Ở phía trước là một khu rừng hoang vu không có lối đi trải dài mấy dặm trước khi ráp gianh với đám nhà ngoài bìa của một ngôi làng nào đó. Và như thế trong tim của nó niềm hy vọng hân hoan chợt bùng lên.

Cuối cùng đám quái thú Ra'zac cũng đã chết. Cuối cùng cuộc truy lùng trả thù của nó cũng đã kết thúc. Cuối cùng nó đã hoàn thành bổn phận của nó với Garrow và Brom. Và cuối cùng nó cũng đã dẹp bỏ được tấm màn sợ hãi và giận dữ mà nó giấu kín trong lòng kể từ khi đám Ra'zac xuất hiện lần đầu tại Carvahall.

Tiêu diệt bọn chúng đã khiến nó mất nhiều thời gian hơn suy tính ban đầu, nhưng rồi hành động này cũng đã xong, quả là một hành động phi thường. Nó cho phép bản thân tự thoả mãn vì đã đạt được một chiến tích vô cùng khó khăn, cho dù là có sự giúp đỡ của Roran và Saphira.

Nhưng nó cảm thấy ngạc nhiên rằng thắng lợi này vừa ngọt vừa đắng, bị nhơ đi bởi một cảm giác mất mát không ngờ.

Cuộc săn lùng đám Ra'zac là sợi dây ràng buộc cuối cùng của nó và thung lũng Palancar, và nó cảm thấy miễn cưỡng vì phải bỏ đi mối quan hệ này, cho dù là có lúc cũng ghê tởm, vì đó chính là nguồn gốc của việc nó bỏ nhà ra đi. Nhưng không có mối quan hệ này, một lỗ hổng mở ra trong tâm của nó, nơi mà nó dung dưỡng mối thù với đám Ra'zac.

Việc nó cảm thấy tiếc nuối sau khi sứ mệnh khủng khiếp này đã kết thúc khiến nó thất kinh, và nó thề sẽ không bao giờ phạm phải lỗi lầm này nữa.

Nó nghĩ: "Ta sẽ không bao giờ khiến ta bị trói buộc bởi cuộc đấu tranh giữa ta, Đế Quốc, Murtagh và Galbatorix đến nỗi ta sẽ không muốn chuyển mục tiêu khi thời cơ đến, hay tệ hơn nữa đó là ta sẽ ráng kéo dài cuộc xung đột hơn là cố gắng thích ứng với những diễn biến sẽ xảy ra sau này."

Lúc đó, nó chọn lựa dẹp bỏ những nuối tiếc không chính đáng và tập trung suy nghĩ làm sao để vui lên, vui lên vì nó đã được tự do từ những đòi hỏi tàn nhẫn của cuộc truy lùng do chính nó tự đặt ra, và vui lên vì những nghĩa vụ còn lại của nó là đối với những ai đã sinh ra trong vị trí hiện tại của nó.

Niềm hân hoan khiến bước chân nó nhẹ hẳn đi. Với việc đám Ra'zac đã bị tiêu diệt, Eragon cảm thấy nó cuối cùng đã có thể khiến cuộc sống của nó không còn bị lệ thuộc vào con người khi trước của nó mà là do con người hiện tại do nó tạo nên: một Kỵ Sĩ Rồng.

Nó nhìn về phía chân trời gồ ghề, rồi sau đó phá ra vừa cười vừa chạy, dửng dưng với việc có bị ai nghe thấy.

Tiếng cười của nó vang vọng khắp khe núi và chung quanh nó, vạn vật trở nên như mới, tươi đẹp hơn và tràn đầy hứa hẹn.
avatar
nsonha777
Leader of Study group
Leader of Study group

Nam
Tổng số bài gửi : 152
Age : 24
Đến từ : từ lớp 9a1 , nơi tôi có 1 gia đình thứ 2 nhóm The Rains
Công việc/sở thích : ăn-ngù nghỉ ^^
Registration date : 29/11/2008

Trình độ thành viên
HP:
5/5  (5/5)
Exp:
500/500  (500/500)

Xem lý lịch thành viên http://www.nsonha777.sky.vn

Về Đầu Trang Go down

Re: eragon phần 3 BRISINGR-HỎA KIẾM

Bài gửi by nsonha777 on Sun Dec 14, 2008 12:56 pm

tạm thời dừng o đây nház
trong khi chờ đợi tờ xin post 1 số hình của tác giả Christopher
avatar
nsonha777
Leader of Study group
Leader of Study group

Nam
Tổng số bài gửi : 152
Age : 24
Đến từ : từ lớp 9a1 , nơi tôi có 1 gia đình thứ 2 nhóm The Rains
Công việc/sở thích : ăn-ngù nghỉ ^^
Registration date : 29/11/2008

Trình độ thành viên
HP:
5/5  (5/5)
Exp:
500/500  (500/500)

Xem lý lịch thành viên http://www.nsonha777.sky.vn

Về Đầu Trang Go down

Re: eragon phần 3 BRISINGR-HỎA KIẾM

Bài gửi by nsonha777 on Sun Dec 14, 2008 1:04 pm

Free Image Hosting at <a href=www.ImageShack.us" />

QuickPost Quickpost this image to Myspace, Digg, Facebook, and others!
avatar
nsonha777
Leader of Study group
Leader of Study group

Nam
Tổng số bài gửi : 152
Age : 24
Đến từ : từ lớp 9a1 , nơi tôi có 1 gia đình thứ 2 nhóm The Rains
Công việc/sở thích : ăn-ngù nghỉ ^^
Registration date : 29/11/2008

Trình độ thành viên
HP:
5/5  (5/5)
Exp:
500/500  (500/500)

Xem lý lịch thành viên http://www.nsonha777.sky.vn

Về Đầu Trang Go down

Re: eragon phần 3 BRISINGR-HỎA KIẾM

Bài gửi by nsonha777 on Sun Dec 14, 2008 1:05 pm

Free Image Hosting at <a href=www.ImageShack.us" />

QuickPost Quickpost this image to Myspace, Digg, Facebook, and others!
avatar
nsonha777
Leader of Study group
Leader of Study group

Nam
Tổng số bài gửi : 152
Age : 24
Đến từ : từ lớp 9a1 , nơi tôi có 1 gia đình thứ 2 nhóm The Rains
Công việc/sở thích : ăn-ngù nghỉ ^^
Registration date : 29/11/2008

Trình độ thành viên
HP:
5/5  (5/5)
Exp:
500/500  (500/500)

Xem lý lịch thành viên http://www.nsonha777.sky.vn

Về Đầu Trang Go down

Re: eragon phần 3 BRISINGR-HỎA KIẾM

Bài gửi by nsonha777 on Mon Dec 15, 2008 5:49 pm

Free Image Hosting at <a href=www.ImageShack.us" />

QuickPost Quickpost this image to Myspace, Digg, Facebook, and others!


HINH NAY LA WA XA DEP
avatar
nsonha777
Leader of Study group
Leader of Study group

Nam
Tổng số bài gửi : 152
Age : 24
Đến từ : từ lớp 9a1 , nơi tôi có 1 gia đình thứ 2 nhóm The Rains
Công việc/sở thích : ăn-ngù nghỉ ^^
Registration date : 29/11/2008

Trình độ thành viên
HP:
5/5  (5/5)
Exp:
500/500  (500/500)

Xem lý lịch thành viên http://www.nsonha777.sky.vn

Về Đầu Trang Go down

Re: eragon phần 3 BRISINGR-HỎA KIẾM

Bài gửi by nsonha777 on Tue Dec 23, 2008 6:41 pm

Free Image Hosting at <a href=www.ImageShack.us" />

QuickPost Quickpost this image to Myspace, Digg, Facebook, and others!
avatar
nsonha777
Leader of Study group
Leader of Study group

Nam
Tổng số bài gửi : 152
Age : 24
Đến từ : từ lớp 9a1 , nơi tôi có 1 gia đình thứ 2 nhóm The Rains
Công việc/sở thích : ăn-ngù nghỉ ^^
Registration date : 29/11/2008

Trình độ thành viên
HP:
5/5  (5/5)
Exp:
500/500  (500/500)

Xem lý lịch thành viên http://www.nsonha777.sky.vn

Về Đầu Trang Go down

Re: eragon phần 3 BRISINGR-HỎA KIẾM

Bài gửi by Sponsored content


Sponsored content


Về Đầu Trang Go down

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang


 
Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết